Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 6: 6

Phía ngoài văn phòng giám đốc có một gian riêng chuyên biệt ngăn cách với bên ngoài, bình thường là để chuẩn bị cho thư ký. Cố Thanh Bùi cho người dọn dẹp chỗ này, lắp đặt máy tính cùng đồ dùng làm việc, làm thành văn phòng cho Nguyên Dương.

Văn phòng thư ký tuy không nhỏ, song lại bị kẹp giữa văn phòng giám đốc cùng một dãy văn phòng bên ngoài, không có cửa sổ, có chút áp lực. Nguyên Dương nhìn thoáng qua liền bĩu môi, trực tiếp theo Cố Thanh Bùi đi vào văn phòng giám đốc.

Cố Thanh Bùi đang lật xem một chút tư liệu nhân sự anh yêu cầu Trương Hà đưa tới, ngẩng đầu liếc nhìn hắn một cái, "Có chuyện gì à?"

Nguyên Dương ngáp một cái, trực tiếp ngả lên sofa của anh, nhắm mắt lại muốn ngủ trong chốc lát.

Cố Thanh Bùi nhìn đồng hồ, "Theo đúng thời gian đi làm bình thường, cho cậu nửa giờ để nghỉ trưa."

"Đừng ồn ào."

Cố Thanh Bùi chống cằm, nhìn cặp chân dài không có chỗ đặt đành phải gác ra bên ngoài sofa của Nguyên Dương, nheo mắt lại. Thằng ranh này tuy rằng tính cách cực đáng ghét, bộ dạng ngược lại quả thật ưa nhìn, quá đáng tiếc.

"Cậu muốn ngủ thì vào phòng mà ngủ, bên trong đó có giường. Cậu ngủ trên sofa của tôi thì còn ra bộ dáng gì nữa."

Nguyên Dương đứng dậy, không chút khách khí vòng qua bàn công tác của anh, tiến vào gian nghỉ trưa bên trong, "Rầm" một tiếng sập cửa lại.

Cố Thanh Bùi tiếp tục xem tư liệu nhân sự , sau một lát, điện thoại trên bàn anh reo vang. Anh cầm lấy điện thoại, "Alô?"

"Alô, giám đốc Cố."

"Chủ tịch Nguyên."

"Thằng ranh kia đâu rồi?"

"Vẫn đang ở công ty."

"Không tồi, hôm nay có thể ở lại đó là rất tốt. Cậu làm rất được, về sau có việc gì, lập tức báo cho tôi biết, hai người chúng ta sẽ cùng trừng trị nó. Tuổi nó còn nhỏ, rất không hiểu chuyện, nếu có lỡ miệng đắc tội chỗ nào, hy vọng cậu đừng chấp nhặt với nó."

"Không đâu, tôi tin cậu ấy hiểu đạo lý, hơn nữa tuyệt đối là người có thể bồi đắp thành tài, chính là hiện tại tâm lý phản kháng có phần nặng, sau này sẽ tốt hơn."

"Cậu nói vậy là tôi yên tâm rồi. Nếu nó không ngoan ngoãn, cậu cứ nói cho tôi biết."

"Được, xin chủ tịch Nguyên cứ yên tâm."

Sau khi cúp điện thoại, Cố Thanh Bùi từ máy tính mở một tuyển tập nhạc nhẹ, dựa vào ghế giám đốc thoải mái, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hai tay anh đan xen đặt trên bụng, ngón tay vô thức gõ lên mu bàn tay mình, đại não cấp tốc tự hỏi.

Nguyên Dương so với tưởng tượng của anh còn ngang ngược hơn nhiều, hơn nữa không cần biết đạo lý, là một khối đá cứng rắn kinh khủng, sẽ gia tăng rất nhiều phiền toái cho anh. Nhất là trong công tác sau này, khó lòng đảm bảo sẽ không ở trước mặt mọi người gây khó dễ cho anh, xem ra chính sách tác động đến ý thức có lẽ không hiệu quả. Cách duy nhất có thể giải quyết, chính là hoàn toàn chọc giận Nguyên Dương, bản thân hắn hẳn sẽ phải tự nghĩ cách mà cuốn xéo.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...