Chap 59: 59
Thật vất vả mới tiễn bước được Nguyên Lập Giang, bởi vì Cố Thanh Bùi chột dạ, lúc ứng phó với Nguyên Lập Giang cực kỳ hao tổn tinh thần, trở lại văn phòng liền nằm trên ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Nguyên Dương dựa vào lưng ghế, khom người ôm cổ anh, dùng mặt cọ cọ mặt Cố Thanh Bùi, khẽ cười nói: "Sao thế, bị dọa thành thế này à?"
"Nói nhảm, sao có thể không chột dạ được chứ."
Nguyên Dương "Hừ" một tiếng "Gặp ba chồng cũng không cần phải khẩn trương như vậy đâu."
Cố Thanh Bùi liếc xéo hắn, "Đừng nói bậy."
Nguyên Dương có chút không vừa lòng, "Sao lại là nói bậy được chứ, hiện giờ chẳng phải anh cũng không khác gì vợ tôi hay sao."
Cố Thanh Bùi cảm thấy hai má nóng lên, toàn thân ngượng ngùng, anh trợn mắt nhìn, "Tôi không phải là phụ nữ."
Nguyên Dương vươn tay luồn vào trong quần áo anh, tùy tiện vuốt ve cơ ngực rắn chắc của anh, ám muội nói: "Tuy anh không phải là phụ nữ, nhưng ngủ với anh còn sướng hơn nhiều so với đám đàn bà."
Cố Thanh Bùi hất tay hắn ra, "Biến qua một bên làm việc đi."
Nguyên Dương ôm anh không buông, "Anh tức giận cái gì vậy. Mẹ tôi bảo tôi tìm một người chín chắn thông minh, có thể quản lý tôi, dáng cao da trắng, ngoại trừ anh không thể sinh em bé, những mặt khác ngược lại đều phù hợp hết." Hắn cọ lên mặt Cố Thanh Bùi, "Cố Thanh Bùi, tôi kiếm tiền nuôi anh, anh làm vợ tôi nha."
Một trận tim đập với tốc độ cực nhanh không rõ nguyên nhân kéo đến Cố Thanh Bùi. Vì để che dấu, anh buộc phải đẩy Nguyên Dương ra, "Chỉ biết nói linh tinh, chút xíu tiền cậu kiếm được không đủ để tôi mua cái ca-ra-vát đâu."
Nguyên Dương nóng nảy nói: "Anh thật là khó nuôi, ngoại trừ tôi thì còn ai nguyện ý nuôi anh như vậy chứ. Dù sao anh cũng đã từng ly hôn rồi, giờ chẳng ai thèm nữa đâu, theo tôi đi cho xong."
Cố Thanh Bùi bĩu môi, "Người muốn tôi còn nhiều lắm."
Nguyên Dương hừ lạnh nói: "Giờ anh vẫn còn chướng mắt tôi à. Bộ dạng tôi xuất sắc như vậy, lại còn trẻ trung, thể lực cũng tốt, anh theo tôi thì kiểu gì cũng đều là anh được lợi nhất."
Cố Thanh Bùi cúi đầu giả bộ châm trà, "Đừng nói vớ vẩn nữa, mau đi làm việc đi."
Nguyên Dương vừa giận vừa thất vọng, không cam lòng bước tới, lôi Cố Thanh Bùi dậy, "Nói cho anh biết, dù anh không thích tôi, anh cũng không được phép thích người khác."
Cố Thanh Bùi dở khóc dở cười, "Toàn thế giới đều phải tuân theo nhà cậu chắc? Dựa vào cái gì vậy."
Nguyên Dương hung tợn nói: "Dựa vào việc tôi là người đàn ông của anh. Anh nhớ kỹ cho tôi, nếu ngay cả tôi mà anh cũng không thích, thì anh đừng hòng đi thích người khác."
Hô hấp của Cố Thanh Bùi có chút dồn dập, "Đừng có giở thói lưu manh ở đây nữa."
"Tôi là nghiêm túc." Nguyên Dương gắt gao nhìn khóa vào mắt Cố Thanh Bùi, ngạo mạn nói: "Chuyện này anh phải chính miệng đáp ứng với tôi."
Bình luận