Chap 54: 54
Trưa ngày hôm sau, Cố Thanh Bùi muốn hỏi Nguyên Dương tiến triển phía bên kia một chút, nhưng lại ngại gọi điện thoại cho hắn, đành phải gọi tới quản lý Trương để nghe ngóng tình hình.
Quản lý Trương và Vương Tấn hiển nhiên không biết Nguyên Dương nửa đêm khuya khoắt chạy về, ở không đến hai mươi phút lại quay trở lại, chỉ nói tình trạng tinh thần của Nguyên Dương không tốt lắm.
Cố Thanh Bùi ngẫm lại có chút sợ hãi, tình hình giao thông bên đó không tốt, gần bốn mươi phút đi đường đều là đường rừng chật hẹp, tối tăm, ngoằn ngoèo, tay Nguyên Dương còn bị thương, may mà không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Hôm qua kỳ thật không nên để hắn quay lại, vạn nhất thực sự xảy ra chuyện gì...
Cố Thanh Bùi không dám nghĩ tiếp nữa, dặn ông lúc trở về ngàn vạn lần đừng để Nguyên Dương lái xe.
Buổi chiều hôm sau Nguyên Dương đã trở lại.
Lúc Cố Thanh Bùi mang laptop đi họp, mới nhìn thấy Nguyên Dương đang ngồi trước bàn làm việc của hắn, ngẩn người nhìn chằm chằm mặt bàn.
Anh ngay cả Nguyên Dương trở về lúc nào cũng không biết.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Nguyên Dương quay đầu nhìn anh một cái, vành mắt thâm quầng có điểm nặng nề, mắt đục đỏ ngầu, vẻ mặt mỏi mệt, nhìn qua trạng thái quả thật không tốt lắm.
Cố Thanh Bùi nhìn hắn, bình tĩnh nói: "Về rồi à. Tôi có nghe quản lý Trương báo cáo qua, công việc rất thuận lợi."
Nguyên Dương lạnh lùng nhìn anh, "Không sơ suất với giám đốc Vương, anh hài lòng rồi chứ?"
"Cũng tương đối." Cố Thanh Bùi gật gật đầu, "Mau đi báo cáo phí công tác đi nhé." Nói xong xoay người đi họp.
Nguyên Dương nằm nhoài trên bàn, nhìn bóng lưng Cố Thanh Bùi, mãi cho đến khi anh biến mất ở ngã rẽ.
Buổi chiều sau khi tan tầm, Cố Thanh Bùi thu dọn đồ đạc định trở về nhà.
Nguyên Dương đi đến trước bàn anh, gõ gõ mặt bàn, "Ba tôi nói hôm nay anh qua nhà tôi lấy xe."
Cố Thanh Bùi bận rộn đến cơ hồ đã quên mất chuyện này, anh ngẩn người, "Hôm nay?" Anh nhìn ngoài cửa sổ, "Nghe nói hôm nay có mưa to, để hôm khác đi."
Nguyên Dương không kiên nhẫn nói: "Nói hôm nay thì là hôm nay, tôi lười gọi điện thoại giải thích với ông ấy."
Cố Thanh Bùi bất đắc dĩ, "Cũng được."
Hai người xuống bãi đỗ xe ngầm, Nguyên Dương kéo cửa xe muốn trèo lên ghế lái. Cố Thanh Bùi một phen giữ lấy hắn, "Để tôi lái."
Nguyên Dương chế nhạo nói: "Sao có thể làm phiền giám đốc Cố lái xe cho tôi chứ."
Cố Thanh Bùi nhíu mày nói: "Vết thương cũ của cậu chưa lành lại còn thêm vết thương mới, tôi là nghĩ đến sự an toàn của chúng ta, để tôi lái cho."
Anh muốn lôi Nguyên Dương ra, Nguyên Dương lại giữ lấy cửa xe không chịu nhượng bộ. Qua mấy lần lôi kéo, Nguyên Dương phát hỏa, một tay tóm áo anh, đè anh lên thân xe.
Bình luận