Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 53: 53

Hô hấp của Nguyên Dương có chút nặng nề, hắn nhìn khóa vào Cố Thanh Bùi, khàn giọng nói: "Tôi muốn gặp anh."

Cố Thanh Bùi hơi nhíu mi, "Để làm gì? Đừng có nói là cậu từ xa lắc chạy về đây vì muốn làm tình đấy nhé? Nguyên Dương, cậu cũng hay thật đấy, bất cứ khi nào không thuận theo ý mình, cậu liền giải quyết trên giường. Tôi cũng rất thích cuộc sống ngập tràn cảm xúc, nhưng tình dục chỉ là một phần của cuộc sống, kết cục là ngoại trừ nửa thân dưới sung sướng, còn vấn đề gì cũng không giải quyết được. Đừng tưởng mọi chuyện đều có thể thuận theo ý cậu, cậu nghĩ cậu là ai?" Cố Thanh Bùi cào cào tóc, nói: "Tôi không biết cậu trở về là muốn làm cái gì, không có việc gì thì cậu mau quay lại đi, sắp sáng đến nơi rồi, cậu còn phải đưa Vương Tấn đi xem đất nữa."

Không đeo kính mắt khiến anh không quá thấy rõ biểu tình của Nguyên Dương, song anh có thể cảm thấy tâm tình của Nguyên Dương đang kịch liệt dao động.

Nguyên Dương sải từng bước, một phen tóm lấy cổ áo anh, đẩy anh lên tường.

Hai người bốn mắt giao nhau, ánh lửa trong mắt hừng hực, cảm xúc kịch liệt trao đổi trong hô hấp đôi bên.

Cố Thanh Bùi sắc bén nhìn hắn, "Nguyên Dương, cậu mẹ nó rốt cuộc còn muốn náo loạn thế nào đây?"

Làn môi Nguyên Dương nhè nhẹ run, hắn gian nan nói: "Anh một chút cũng không thích tôi ư?"

Trong lòng hắn có một giọng nói, lớn tiếng yêu cầu Cố Thanh Bùi cho hắn một đáp án tích cực, chỉ cần Cố Thanh Bùi nói ra lời hắn muốn nghe, hắn sẽ...

Cố Thanh Bùi lạnh lùng nói: "Hai người chúng ta bắt đầu như thế nào, trong lòng cậu đã tường tận. Cậu chưa quên chuyện cậu bỏ thuốc tôi, cưỡng bức tôi, rồi một thời gian rất dài sau đó lấy chuyện này để làm nhục tôi đấy chứ? Cho dù cậu đã quên thì tôi cũng sẽ không quên, hai ta có còn đường nào để phát triển tình cảm gì đó nữa đây? Hiện tại tôi để cậu vào ở nhà tôi, một là vì tôi không đuổi nổi cậu, còn một điều nữa, chính là làm tình với cậu cảm giác cũng không tệ lắm. Tôi có thể vui vẻ hòa nhã với cậu là tốt lắm rồi, cậu còn muốn cái gì nữa?"

Khuôn mặt Nguyên Dương dữ tợn, bất chợt vung nắm tay, hung hăng đánh về phía mặt anh.

Cố Thanh Bùi theo bản năng nhắm hai mắt lại. Bên tai truyền đến tiếng vang lớn.

Đau đớn trong tưởng tượng không xảy ra, anh mở mắt liền thấy nắm tay cứng rắn giống như đá tảng nện xuống bên cạnh mặt anh, dùng dư quang liếc nhìn có thể thấy máu tươi đang chảy xuống theo vách tường.

Ánh mắt Nguyên Dương mang sự phức tạp mà anh chưa bao giờ thấy qua.

Cố Thanh Bùi kinh hãi nhìn bả vai hắn, vì dùng lực quá mạnh, vết thương mới vừa khép miệng của Nguyên Dương lại nứt mở, qua một lớp áo lông có thể tận mắt thấy máu chầm chậm thấm ướt, anh nói: "Vết thương của cậu nứt ra rồi, băng lại chút..."

Nguyên Dương đập tay anh ra, "Không cần anh lo."

Trong thanh âm kia ngập tràn oán giận và ủy khuất không chút che giấu.

Cố Thanh Bùi tái mặt, "Tôi đưa cậu tới bệnh viện, sau đó tôi sẽ tự đi tìm Vương Tấn, giao việc cho cậu thật sự là không thể yên tâm."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...