Chap 52: 52
Lúc Cố Thanh Bùi nhìn thấy cuộc gọi đến hiển thị tên Nguyên Dương, không quá muốn tiếp nhận.
Cũng không có nguyên nhân gì đặc biệt, chính là không quá muốn nghe thấy giọng nói của Nguyên Dương. Loại khẩu khí bốc đồng, bá đạo, đùa giỡn lưu manh này, có đôi khi anh cảm thấy thực mới mẻ, cũng coi như là một loại tình thú, nhưng cũng có lúc khiến anh chán ghét.
Trong khoảng thời gian chần chừ, cuộc điện thứ nhất liền trôi qua, rất nhanh, điện thoại lại vang lên. Anh biết nếu mình không tiếp, với tính cách của Nguyên Dương, sẽ liên tục gọi đến. Anh lại không tiện tắt máy, ai biết sẽ bỏ qua cuộc gọi quan trọng gì đây.
Thở dài, anh nghe điện thoại.
Lần đầu tiên anh nghe thấy Nguyên Dương dùng ngữ điệu kích động như vậy để nói chuyện, "Alô, Cố Thanh Bùi."
"Ừ, gì thế?"
"Anh, anh đang ở nhà à?" Nguyên Dương chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi khô, hiện tại hắn rối tinh rối mù, nếu bây giờ Bành Phóng đứng ngay trước mặt hắn, hắn tuyệt đối sẽ đánh chết tên kia không tha!
Cố Thanh Bùi nhíu mày, "Cậu nôn nóng gì vậy? Bên đó không xảy ra việc gì đấy chứ, mấy người Vương Tấn có ổn không?"
Nguyên Dương vừa sốt ruột vừa tức giận, "Nói đến gã làm gì, gã thật sự ổn lắm rồi."
"Vậy cậu nôn nóng như thế làm gì?"
"Anh, hôm qua có phải anh đã mở máy tính tôi ra không!" Nguyên Dương vốn nghĩ muốn khéo léo tìm cách mở lời một chút, nhưng hắn cảm thấy với chỉ số thông minh của Cố Thanh Bùi, bản thân nhất định không thể che đậy được cái gì, hơn nữa hắn thật sự cũng không có tâm tình để vòng vo.
Trái tim Cố Thanh Bùi căng thẳng, một bàn tay không tự giác nắm chặt áo ngủ, anh bình tĩnh nói: "Đúng vậy, sao thế."
"Sao anh lại mở máy tính của tôi!"
"Máy của tôi có vấn đề, hôm qua cần gửi gấp một email, tôi nhớ ra trong máy tính của cậu có nên mới mở ra. Đúng rồi, đổi mật khẩu đi."
"Cố Thanh Bùi!" Nguyên Dương rống lớn một tiếng.
Cố Thanh Bùi lãnh đạm nói: "Không có việc gì thì tôi cúp máy đây, chiêu đãi Vương Tấn và luật sư Dương cho tốt, ngàn vạn lần không được thất lễ."
"Anh không được cúp." Nguyên Dương há lớn miệng thở hổn hển, "Hôm qua anh... Hôm qua có phải anh nói chuyện phiếm với Bành Phóng không."
"Ừ, có nói một lát."
"Hai người, hai người nói cái gì." Nguyên Dương chột dạ trong lòng, trên trán toát đầy mồ hôi.
"Chúng tôi nói cái gì, cậu hẳn là sớm đã biết rồi đó, nếu không rõ, ngày mai trở về tự xem máy tính của mình đi."
Nguyên Dương cơ hồ bị thái độ nhẹ nhàng bâng quơ này của Cố Thanh Bùi làm cho hoảng loạn, hắn cuống quýt giải thích lung tung: "Cái mồm tên đó cực kỳ ngứa đòn, anh, anh đừng có suy nghĩ bậy bạ đó."
"Hửm?" Cố Thanh Bùi dừng một chút, "Nghĩ bậy cái gì cơ?"
Nguyên Dương giật mình, thấp giọng nói: "Anh không giận sao?"
Bình luận