Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 51: 51

Thoáng cái đã đến sáng hôm sau, Nguyên Dương đã chờ ở bãi đỗ xe. Cố Thanh Bùi vốn định thuê taxi, nói "Tay cậu đã khỏi chưa? Tự cậu lái xe tới sao?"

"Hôm qua tôi tự lái về, chút thương tích ấy đã sớm không sao rồi."

Cố Thanh Bùi gật đầu, lên xe, thần sắc anh như thường, giống như đêm qua cái gì cũng chưa phát sinh.

Kỳ thật vốn dĩ cũng không phát sinh điều gì, chỉ là anh đã quên mất một chút chuyện quan trọng, làm tăng thêm phiền não mà thôi.

Anh vừa lên xe, Nguyên Dương liền oán giận nói: "Hôm qua em gái tôi lấy điện thoại của tôi nghịch chơi đến hết pin, cục sạc của tôi đều ở nhà anh hết, ở công ty anh có sạc pin không? Điện thoại của chúng ta đều cùng một hãng cả."

Cố Thanh Bùi lấy ra cục sạc từ trong cặp máy tính , cắm vào nguồn tải điện trên xe, "Thứ này tôi mang theo tùy thân, về sau cậu cũng nên chuẩn bị sẵn trên người một cái, điện thoại hết pin rất dễ làm lỡ việc."

"Biết rồi." Nguyên Dương trước khi lái xe đi, nghiêng người ghé đến hôn Cố Thanh Bùi, cười nói: "Một đêm không gặp mà đã nhớ rồi à."

Cố Thanh Bùi không đáp lại, cũng không tránh đi, chính là nhàn nhạt cười.

Điện thoại nạp đầy pin liền tự động khởi động, khởi động chưa bao lâu liền roạt roạt roạt bắn ra mấy tin nhắn nhắc nhở.

Nguyên Dương thừa dịp rảnh rỗi lúc tắc đường nhìn nhìn, đều là cuộc gọi nhỡ và tin nhắn của Bành Phóng tối hôm qua gọi hắn đi uống rượu.

Nguyên Dương nhíu đầu mày, lần này sẽ lại bị tên kia nói cho coi. Có đôi khi cái miệng của Bành Phóng thật sự là ngứa đòn, làm cho người ta muốn đánh gã. Nguyên Dương đặc biệt không muốn đắc tội với gã, không phải vì sợ, mà là phiền cái miệng lải nhải dông dài liên miên kia của gã. Muốn đánh, nhưng lại không thể đánh thật, dù sao cũng là anh em từ nhỏ cùng nhau lớn lên, muốn mắng chửi cũng mắng chửi không nổi, thực rất đáng ghét.

Cố Thanh Bùi không cần đoán cũng biết là cuộc gọi nhỡ của ai, anh mặt không đổi sắc nhìn phía trước, một lời cũng không nói.

Đến công ty, hết thảy vẫn như thường.

Nguyên Dương bưng bữa sáng từ căng tin lên cho anh, nhân lúc ăn cơm anh nhìn xem tin tức, sau đó bắt đầu công tác một ngày, tựa hồ bất cứ sự tình gì cũng đều ngăn nắp trật tự.

Nguyên Dương ăn xong bữa sáng, lại xử lý chút công việc Cố Thanh Bùi giao cho, sau đó điền mấy tờ đơn xin phép, bởi vì buổi chiều hắn sẽ đi công tác cùng quản lý Trương, đưa Vương Tấn và luật sư Dương đi xem dự án khai phá du lịch kia, đêm đó phải ở lại gần đó, ngày mai mới có thể trở về. Cả sáng bận rộn như vậy, hắn quay đầu liền quên mất chuyện gọi điện lại cho Bành Phóng.

Cố Thanh Bùi vốn tưởng Nguyên Dương sẽ tìm anh nói gì đó, không nghĩ tới thẳng đến hơn ba giờ chiều Nguyên Dương rời khỏi công ty, ngay cả một chữ cũng chưa nhắc với anh.

Anh không thể nói rõ khi Nguyên Dương ôm hôn anh, sau đó thống khoái mà đi công tác, anh là mang tâm tình gì. Loại tâm tình xen lẫn giữa phiền muộn hoảng hốt cùng nhẹ nhõm, vừa mâu thuẫn lại vừa buồn cười.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...