Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 50: 50

Sau khi Cố Thanh Bùi về nhà, nhìn phòng ốc vắng vẻ, đột nhiên có chút không quen.

Nói ra cũng lạ, Nguyên Dương dọn đến nhà anh gần một tháng, anh từ kháng cự lúc bắt đầu, đến bây giờ thành quen vậy mà chỉ tốn thời gian một tháng. Trong thời gian một tháng này anh thường xuyên cảm thấy Nguyên Dương bá đạo không phân phải trái, là một người sống chung tương đối tệ hại. Nhưng Nguyên Dương vắng mặt một buổi tối, anh lại cảm thấy chốn này quạnh hiu.

Có lẽ là độc thân quá lâu rồi, thật sự rất khát khao có người làm bạn, cho dù là bầu bạn như Nguyên Dương, anh cũng miễn cưỡng tiếp nhận.

Cố Thanh Bùi nhịn không được tự giễu cười, định ngâm nước ấm tắm rửa thoải mái một cái, sau đó đi ngủ sớm một chút.

Anh vào nhà chưa lâu, liền nhận được điện thoại của Nguyên Lập Giang. "Alô, chủ tịch Nguyên."

"Thanh Bùi à, hôm nay con trai con gái nhỏ nhà tôi đến công ty, không gây thêm phiền toái gì cho cậu chứ?"

"Đâu có ạ, hai đứa ở lại đó một lúc rồi Nguyên Dương liền dẫn cả hai về nhà."

"Hai đứa bé đó đều đặc biệt sùng bái Nguyên Dương, giờ Nguyên Dương không thường về nhà, chúng nó liền đòi đến chỗ Nguyên Dương ở, thật sự là không có biện pháp."

Cố Thanh Bùi cười cười, trong lòng nhiều ít có một chút hâm mộ. Lúc trẻ tuổi chưa nhận thức được, sau khi qua ba mươi tuổi, sự khao khát của anh đối với chuyện gia đình và con cái cũng trở nên mãnh liệt một chút. Tuy anh cũng không phải bức thiết cần có, nhưng anh cũng thường xuyên cảm thấy nếu mình có một đứa con, hẳn là cũng không tồi.

Bên cha mẹ cũng vẫn luôn thúc giục anh làm thụ tinh ống nghiệm, anh không phải chưa từng cân nhắc, nhưng không biết vì cái gì, trong lòng luôn có chút kháng cự, đại khái là bởi vì anh độc thân, sợ không nuôi dạy tốt được đứa bé. Nhưng anh năm nay đã sắp ba mươi ba, chuyện có con chỉ e hai ba năm nữa mới có thể thực hiện được, bằng không với áp lực bên cha mẹ, anh thật sự chống đỡ không nổi.

Nguyên Lập Giang nói: "Thanh Bùi, chuyện bên thành phố XX đã trình tố tụng rồi, người phụ trách công ty kia đã bỏ chạy, đại diện pháp luật quy định là cậu của gã, chỉ là cổ đông danh nghĩa, không phải nhân vật trọng yếu gì. Hiện tại bên cảnh sát đang truy bắt, phỏng chừng sẽ không gây ra nổi sóng gió gì nữa, nhưng các cậu vẫn phải cẩn thận một chút. Người này lá gan rất lớn, dám đả thương người ngay giữa đường xá, mọi chuyện nên lấy cẩn thận làm trọng."

"Tôi hiểu. Chủ tịch Nguyên không cần quá lo lắng, tôi đoán gã hiện giờ ốc còn không mang nổi mình ốc, hẳn là không có thời gian suy nghĩ mấy chuyện trả thù gì đó đâu, hy vọng cảnh sát có thể mau chóng bắt được gã."

"Tôi sẽ tiếp tục thúc đẩy lực lượng cảnh sát hợp tác."

Sau khi cúp điện thoại, tâm tình Cố Thanh Bùi chẳng hề tiếp nhận bất cứ ảnh hưởng gì. Một kẻ trốn chạy tứ phương, ở trong mắt anh không thể tạo thành được uy hiếp gì, chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ qua, kết cục tốt nhất là kẻ kia phải bị đền tội.

Cố Thanh Bùi mới vừa tắm rửa xong đi ra, điện thoại cố định trong nhà lại reo vang.

Cố Thanh Bùi đành để đầu tóc ướt đi tiếp điện thoại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...