Chap 5: 5
Nguyên Dương cúi đầu nhìn quần áo của Cố Thanh Bùi, hơi ngẩn người.
Cố Thanh Bùi cười nói: "Còn kéo nữa là tôi kêu lên sàm sỡ đó nha." Nói xong chậm rãi kéo áo mình lại từ trong tay Nguyên Dương, không còn khuy để cài, anh liền để mở vạt áo trước luôn, nói thẳng vào trọng tâm: "Cậu không muốn làm trợ lý hay lái xe, vậy cậu cảm thấy bản thân có thể làm cái gì? Cho cậu làm ông chủ, cậu có thể quản người sao? Có thể quản lý công ty sao?"
"Tôi mẹ nó cái gì cũng không muốn làm, coi như là tôi đến nơi này chấp hành nhiệm vụ. Tự tôi tùy tiện chọn một chỗ để ngồi, còn anh cứ coi như tôi không tồn tại là được rồi."
Cố Thanh Bùi lắc đầu, "Nguyên đại công tử, chính miệng tôi đã đáp ứng chủ tịch Nguyên phải giúp cậu đi vào nề nếp. Tôi là người rất có trách nhiệm, sẽ không để cậu ăn không ngồi rồi ở công ty, tôi sẽ dạy hết những gì mình có thể cho cậu. Nếu cậu không muốn học, thì hãy đi xin phép chủ tịch Nguyên đi, tôi không làm chủ nổi đâu." Nói xong không thèm để ý tới sắc mặt tái mét của Nguyên Dương, xoay người đi vào phòng tắm.
Anh vào tắm hết năm phút, thay quần áo, lúc đi ra, phát hiện Nguyên Dương đang ngồi trên sofa, ôm ngực nhắm mắt dưỡng thần, cho dù là lúc uể oải như vậy, cũng không hề cong thân mình, lưng cùng sofa dán sát vào nhau, đôi chân dài tùy ý gác lên, thật là một bức họa mỹ nam có phần đẹp mắt.
Cố Thanh Bùi nheo mắt, tán thưởng thêm hai giây, sau đó nhìn đồng hồ, nói: "Đi nào, mau đi họp thôi."
Nguyên Dương mở một mắt, khiêu khích liếc nhìn anh, sau đó mới chậm rãi đứng dậy, rất không tình nguyện đi ra ngoài.
Thời điểm hai người đi vào phòng họp, toàn bộ hơn hai mươi nhân viên cấp quản lý đã ngồi vào chỗ của mình chờ đợi. Cố Thanh Bùi tiến vào, cười nói câu "Chào mọi người", trong phòng lập tức vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Nguyên Dương nhíu đầu mày, hắn cực kỳ không thích những nơi trịnh trọng thế này. Trước kia ba hắn muốn dẫn hắn đi ra ngoài xã giao, hắn đều là có thể trốn liền trốn, chẳng ngờ đến cuối cùng vẫn không trốn thoát được.
Cố Thanh Bùi ngồi ở trên ghế giám đốc chủ trì. Mọi người không biết Nguyên Dương làm gì, nhưng nhìn phong thái hiên ngang của hắn, lại còn là người mà giám đốc mang đến, cũng không dám chậm trễ, một nữ quản lý tầm hơn ba mươi tuổi định nhường lại vị trí ghế trợ lý, Cố Thanh Bùi khoát tay, "Không cần, Tiểu Nguyên, cậu cứ tìm chỗ trống mà ngồi."
Nguyên Dương ngược lại không để tâm ngồi chỗ nào, chỉ cần cách Cố Thanh Bùi càng xa càng tốt. Hắn liền chọn một vị trí đặc biệt xa ngồi xuống, nhưng bởi vì vóc dáng hắn to cao, Cố Thanh Bùi sau khi ngồi xuống, đưa mắt quét qua, vẫn thấy rõ Nguyên Dương.
Cố Thanh Bùi nhìn xung quanh một vòng, lộ ra nụ cười hiền hoà: "Chào mọi người, trước tiên tôi xin tự giới thiệu, tôi họ Cố, Cố Thanh Bùi, Thanh trong Thanh Thảo, Phi (非) thêm chữ Y (衣) bên dưới tạo thành chữ Bùi (裴). Từ hôm nay trở đi, tôi cũng giống như mọi người, đều là thành viên của tập đoàn Trác Nghiệp. Tôi sẽ cùng mọi người nỗ lực, cống hiến hết mình, vì mục tiêu khôi phục tên tuổi lên bảng niêm yết của tập đoàn Trác Nghiệp."
Bình luận