Chap 47: 47
Cố Thanh Bùi một tuần không đến công ty, vừa đi vào văn phòng liền thấy một chồng tài liệu thật dày đang chờ anh ký tên. Anh phái Nguyên Dương và giám đốc tài vụ đi đàm phán một dự án mua bán lần đầu, bản thân thì ở lại công ty xử lý một ít sự vụ hành chính.
Mắt thấy sắp đến cuối năm, anh đến công ty cũng đã được hơn bốn tháng, trước mắt cần dự kiến tổ chức một hội nghị lớn cuối năm. Ngoại trừ để tổng kết công tác trong bốn tháng anh nhậm chức tới nay, còn là một cơ hội tốt nhất để diễn thuyết, khích lệ, khen thưởng nhân viên.
Anh và Nguyên Lập Giang thương lượng một chút, định cuối năm sẽ đến Vân Nam hoặc Hải Nam gì đó ấm áp một chút để mở hội, cho nhân viên công ty cũng được nghỉ xả hơi.
Anh đang thảo luận chuyện hội nghị cuối năm cùng giám đốc hành chính thì di động đột ngột vang lên.
Anh cầm lên liền thấy là Vương Tấn gọi tới.
Anh tiếp điện thoại, cười nói: "Giám đốc Vương, chào ngài."
Giọng nói Vương Tấn tao nhã êm tai, "Giám đốc Cố vẫn chưa quên tôi à."
"Sao dám."
"Vậy mà sao ngay cả điện thoại cũng không gọi tới chứ? Tôi đây chính là đang chờ giám đốc Cố mời khách đây."
"Ha ha, tiểu đệ gần đây có chút bận, sớm đã muốn tìm cơ hội mời giám đốc Vương ăn một bữa cơm, nhưng vẫn luôn không tìm được thời gian rảnh. Ngài biết đấy, cuối năm mà, tôi cũng đặc biệt sợ quấy rầy ngài."
Vương Tấn cười thấp nói: "Nếu giám đốc Cố hẹn tôi, thì dù bận đến mấy tôi cũng phải tìm cho ra bằng được thời gian rảnh."
Cố Thanh Bùi cười nói: "Vậy tôi mặt dày xin hẹn ạ. Thế nào, giám đốc Vương khi nào thì có thời gian?"
"Tối nay đi. Hai ngày nay đều đi ăn tiệc, ăn đến dạ dày thực khó chịu, chúng ta đi ăn chút rau dại thanh đạm được không?"
"Ok." Cố Thanh Bùi nhìn đồng hồ, "Giám đốc Vương nhắn cho tôi địa chỉ, tôi xử lý nốt chút chuyện trong tay rồi lập tức xuất phát."
Cố Thanh Bùi và giám đốc hành chính bàn giao một chút công tác, sau đó để lão Triệu lái xe đưa anh đến nhà hàng.
Sau khi vào gian ghế, Cố Thanh Bùi sửng sốt.
Anh tưởng Vương Tấn sẽ mang vài ông giám đốc khác đến, những người như bọn họ, ăn cơm cũng không chỉ là để ăn cơm, mà là để trao đổi tin tức cùng xúc tiến hợp tác.
Kết quả cả gian ghế chỉ có một mình Vương Tấn.
"Giám đốc Cố, sớm ghê nha." Vương Tấn đứng dậy từ sofa, thân hình y cao lớn, ngọc thụ lâm phong, thanh tuyến trầm thấp tao nhã, là một người đàn ông khá quyến rũ.
Cố Thanh Bùi cười đi tới, bắt tay với y, "Để giám đốc Vương đợi lâu rồi." Anh nhìn nhìn bốn phía, "Hôm nay chỉ có hai chúng ta thôi sao?"
"Đúng vậy, chỉ hai chúng ta." Vương Tấn hào phóng xòe tay, "Còn muốn tìm ai đến tiếp giám đốc Cố nữa đây?"
Cố Thanh Bùi cười gượng hai tiếng, "Có được vinh dự lớn đi cùng giám đốc Vương, sao tôi còn dám cần ai nữa."
Bình luận