Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 46: 46

Nguyên Dương vỗ vỗ đầu em trai hắn, biểu tình có chút quẫn bách,"Đừng nói vớ vẩn."

Nguyên Lập Giang cười nói: "Giới thiệu một chút, đây là em trai Nguyên Dương, mười ba tuổi, tên Nguyên Cạnh. Đây là em gái út, mười tuổi, tên Nguyên Anh, "

Cố Thanh Bùi cười chào hỏi, "Chào các cháu."

Bé gái ôm thắt lưng Nguyên Dương tránh ở sau lưng hắn, mang chút đề phòng nhìn Cố Thanh Bùi.

Ngô Cảnh Lan lôi bé gái qua, cười nói với Cố Thanh Bùi: "Giám đốc Cố, vào ngồi đi, cơm chiều đều đã chuẩn bị xong rồi."

Cố Thanh Bùi ngồi giữa người một nhà họ Nguyên, nhiều ít có chút không được tự nhiên. May sao Nguyên Lập Giang và Ngô Cảnh Lan đều là thương nhân, có rất nhiều đề tài chung với anh, ba người trong bữa ăn vẫn trò chuyện về mấy dự án bất động sản kế tiếp.

Nguyên Dương không hề thờ ơ như quá khứ, mà tham gia thảo luận cùng bọn họ. Nguyên Lập Giang và Ngô Cảnh Lan đều vô cùng cao hứng, cảm thấy con mình rốt cục đã thông suốt .

Bọn họ căn bản không biết, nguyên nhân Nguyên Dương đột nhiên hăng hái như thế, chính là chán ghét cảm giác bị Cố Thanh Bùi xem thường.

Dùng cơm xong, Cố Thanh Bùi và Nguyên Dương định xin phép ra về.

Nguyên Cạnh túm quần áo Nguyên Dương, "Anh, chừng nào thì anh dẫn em đến chỗ anh chơi đây?"

"Qua một thời gian nữa đi."

"Anh toàn nói thế thôi."

"Chờ đến khi em có thể tự lái xe đến đó."

"Thế thì còn nhiều năm nữa á!"

Ngô Cảnh Lan trách cứ nói: "Đưa em trai em gái đến chỗ con chơi một chút thì có sao đâu."

Nguyên Dương không kiên nhẫn nói: "Biết rồi ạ, qua khoảng thời gian này sẽ dẫn mấy đứa nó đi, trước cứ ngoan ngoãn ở nhà đi đã, chờ lúc con có thời gian rảnh."

"Hiện giờ Nguyên Dương không thể lái xe, bình thường đi làm phải làm sao đây? Hay là mấy ngày này con cứ ở nhà đi."

"Không cần, cánh tay con mấy ngày nữa là sẽ khỏi, mẹ không cần lo lắng vấn đề đi làm của con đâu."

Nguyên Lập Giang nói: "Thế này đi, ủy khuất giám đốc Cố một chút, mỗi ngày đến đón Nguyên Dương chút vậy."

Cố Thanh Bùi chột dạ nói: "Không thành vấn đề, tôi sẽ làm lái xe, buổi sáng đến đón cậu ấy, buổi tối sẽ đưa cậu ấy về nhà."

"Được, làm phiền giám đốc Cố rồi."

Sau khi hai người lên xe, Nguyên Dương cười cười, "Nếu bọn họ mà biết chúng ta ở cùng một chỗ..."

Cố Thanh Bùi cướp lời: "Bọn họ sẽ không biết."

Nguyên Dương quay đầu nhìn anh.

Cố Thanh Bùi cũng nghiêm túc nhìn hắn, "Bọn họ không có khả năng biết."

Trong lòng Nguyên Dương có chút nghẹn, không biết vì cái gì, sự nóng lòng giấu diếm, thái độ sợ bị vạch trần của Cố Thanh Bùi khiến hắn không quá thoải mái. Hắn hơi bực dọc nói: "Đương nhiên, sao có thể để bọn họ biết được."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...