Chap 45: 45
Nguyên Lập Giang làm việc quả thật rất mau lẹ mạnh mẽ, ngày thứ ba sau khi sự vụ phát sinh, luật sư Triệu liền đưa tiến độ kiểm toán của cục thuế cho Cố Thanh Bùi và Nguyên Dương . Không có công ty nào không tồn tại vấn đề sổ sách, lại còn là kiểu mang tính chất xã hội đen thế này, càng tra càng thấy có tiến triển, chỉ riêng khoản mục năm ngoái đã tóm được vụ trốn thuế có hạn mức hơn sáu trăm vạn, nếu tiếp tục tra nữa, không biết sẽ còn tra ra thêm được bao nhiêu.
Cố Thanh Bùi cảm thán thật sâu, quả nhiên gừng càng già càng cay, Nguyên Lập Giang vừa ra tay liền đánh cho đối phương trở tay không kịp, đứng cũng không vững. Vô luận là từ khả năng điều động nhân lực cấp cao, hay năng lực, phương diện thủ đoạn, anh đều kém một trời một vực so với Nguyên Lập Giang. Chiến lược gia như Nguyên Lập Giang lại có thể để ý đến anh, cho tới giờ anh đều cảm thấy thật vinh hạnh.
Liên tục ở khách sạn hết hai ngày không thể ra ngoài, hai người đều chán đến phát ốm.
Mỗi ngày Nguyên Dương đều lải nhải nói muốn ra ngoài đi lại, ăn bữa cơm, đều bị Cố Thanh Bùi ngăn cản, vào thời điểm trọng yếu này, đừng hòng bảo anh làm bất cứ chuyện gì trái lời Nguyên Lập Giang.
Đúng lúc Nguyên Dương vào nhà vệ sinh, điện thoại của Cố Thanh Bùi reo vang.
Anh cầm di động liền thấy là một dãy số lạ, loại cuộc gọi này bình thường anh không tiếp, cho nên liền trực tiếp ấn ngắt.
Số điện thoại kia lại bám riết không tha gọi lại.
Cố Thanh Bùi nghĩ nghĩ, tiếp điện thoại, "Alô, ai vậy?"
Đầu kia điện thoại trầm mặc một chút, một giọng nói mang chút âm u truyền đến, "Alô, giám đốc Cố."
Âm thanh này hoàn toàn xa lạ với Cố Thanh Bùi . Cố Thanh Bùi bình tĩnh hỏi: "Anh là ai?"
"Tôi là ai ngài không cần biết, giám đốc Cố là người thông minh, tôi chỉ xin khuyên ngài một câu, làm người nên có lòng khoan dung."
Cố Thanh Bùi cười lạnh một tiếng, "Hiện giờ nói với tôi điều này có phải là đã quá muộn rồi không? À, hoặc là những lời này, anh vốn là định nói với người chết hoặc là tàn phế hả?"
Đối phương âm hiểm cười hai tiếng, "Giám đốc Cố, ngài nghĩ quá phức tạp rồi, tôi chỉ là muốn hù dọa các người một phen mà thôi."
"Vậy à, bây giờ anh nói gì với tôi cũng không có tác dụng. Nếu là mâu thuẫn giữa hai ta, tôi nhất định sẽ nhượng bộ, tôi cũng không muốn chọc vào đao kiếm thương tích gì cả. Nhưng giờ các người đã chọc vào người không nên chọc, sự tình đã sớm không còn là chuyện tôi có thể khống chế, tự làm tự chịu đi nha."
"Ngài có ý gì? Chúng tôi đã chọc vào ai?"
Cố Thanh Bùi cười lắc lắc đầu, "Sống hồ đồ thì cũng hồ đồ mà chết thôi, ha ha." Dứt lời, anh quyết đoán cúp điện thoại.
Lúc này, Nguyên Dương từ phòng tắm đi ra, nhìn sắc mặt anh bất thường, " Sao vậy?"
"Đối phương vừa gọi điện đến uy hiếp tôi." Cố Thanh Bùi gọi điện thoại cho luật sư Triệu, kể lại chuyện vừa rồi để cảnh sát đi điều tra.
Bình luận