Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 43: 43

Cố Thanh Bùi nhìn bả vai nhỏ máu và mồ hôi ứa đầy trán của hắn, "Cậu, Cậu sao rồi? Vết thương có sâu không."

"Không sâu, đưa khăn quàng cổ cho tôi."

Cố Thanh Bùi gỡ khăn quàng cổ xuống đưa cho hắn, tay hơi phát run. Nguyên Dương chọc tức cười cười, "Giám đốc Cố cũng hoảng sợ ư?"

"Nói nhảm, ba cậu là ông chủ lớn của tôi, trách tội xuống thì chẳng phải tôi sẽ gặp xui xẻo sao."

Nguyên Dương nhíu đầu mày,"Chỉ vì thế thôi à? Anh không lo lắng cho tôi sao?"

Cố Thanh Bùi nói: "Tôi thấy cậu rất tỉnh táo, hẳn là không có việc gì. Cậu lấy khăn quàng làm gì? Cầm máu à?"

Nguyên Dương quấn khăn quàng một vòng quanh động mạch trên cánh tay, miệng cắn một đầu, tay kia giữ chặt một đầu khác, dùng sức xiết chặt.

Cố Thanh Bùi thấy trán hắn toát đầy mồ hôi, cảm thấy có thể hắn không hề thoải mái giống như biểu hiện bên ngoài. Anh vuốt mặt Nguyên Dương, "Nếu đau thì cứ cậu cứ nói, đừng giả bộ."

"Tôi nói đau thì thế nào hở? Có phải nói ra thì sẽ không đau đâu." Nguyên Dương bĩu môi, "Dù sao anh cũng không lo lắng."

Cố Thanh Bùi thật sự không nói nổi loại câu "Tôi lo lắng" lên lời, rất buồn nôn, anh thở dài: "Vừa nãy cám ơn cậu."

Nếu Nguyên Dương không đẩy anh ra, người trên lưng nở hoa hẳn phải là anh. Nguyên Dương nheo mắt nhìn anh, "Cảm động không hử?"

Cố Thanh Bùi cười cười, "Có chút."

Nguyên Dương ghé sát vào bên tai anh, "Lấy thân báo đáp là được."

Cậu cảnh sát phía trước rốt cục chịu không nổi nữa, ho khan một tiếng, "Hai vị đồng chí à, đây không phải là xe điều khiển tự động đâu nha."

Cố Thanh Bùi xấu hổ cười cười, "Còn bao lâu nữa thì đến bệnh viện?"

"Rẽ khỏi con đường này là đến, cố chịu đựng thêm mấy phút nhé."

Nguyên Dương thở ra một hơi thật dài, tựa vào người Cố Thanh Bùi, nhỏ giọng nói: "Kỳ thật thực sự có chút đau."

Cố Thanh Bùi xoa xoa tóc hắn, "Cố chịu chút nhé."

Nguyên Dương ghé mặt lại gần, "Hôn tôi một cái đi."

Cậu cảnh sát kêu rên một tiếng, "Thật sự không phải là không có người điều khiển đâu đấy."

Cố Thanh Bùi chần chừ một chút, nhẹ nhàng hôn hắn một cái.

"Thế thôi á?" Nguyên Dương rất không vừa lòng, dù gì đây vẫn là lần đầu tiên Cố Thanh Bùi hôn hắn mà.

Cố Thanh Bùi lấy tay giữ cằm hắn, một lần nữa hôn lên môi hắn, nụ hôn lần này sâu sắc mà triền miên.

Hai viên cảnh sát ở ghế trước im re nhìn trộm qua gương chiếu hậu.

Nguyên Dương cực kỳ kích động, dùng sức mút mát làn môi dưới của Cố Thanh Bùi, đầu lưỡi trơn ướt trượt qua hàm răng anh, quấy nhiễu nơi khoang miệng. Một cú phanh gấp bất chợt, hai người liền ngã nghiêng về một phía.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...