Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 42: 42

"Cậu đưa tôi đến cái chỗ thế này để dùng bữa sao?" Cố Thanh Bùi đi theo Nguyên Dương vào một sạp nướng nhỏ bên đường, đờ đẫn nhìn ông chủ tay trần mặt bóng nhẫy đang quạt lò nướng xiên thịt dê.

"Đừng có mà kén chọn, đàn ông đàn ang gì mà cứ để ý từng ly từng tý, ăn ở chỗ này một lần cũng không độc chết anh được đâu."

Cố Thanh Bùi bất đắc dĩ nhìn hắn một cái, "Chúng ta ra ngoài dùng cơm đều là do công ty chi trả, cậu không có tiền cũng không sao, tôi ứng trước cho."

Nguyên Dương nhe răng nói: "Lải nhải vừa thôi, nơi càng nhiều người càng tốt, có thể khiến đối phương buông lỏng cảnh giác, thế nên ăn ngay tại đây đi."

Cố Thanh Bùi do dự một chút, vẫn là ngồi xuống theo Nguyên Dương.

Quả thật anh đã rất nhiều năm không ăn mấy thứ tại sạp hàng vỉa hè đơn sơ thế này, sau khi có nền tảng kinh tế, mọi người đều tự giác theo đuổi cuộc sống chất lượng hơn. Có điều vừa hạ mông ngồi xuống chiếc ghế nhựa nhỏ kia, Cố Thanh Bùi giật mình, cảm giác thời thanh niên khi tăng ca làm thêm đến tận đêm khuya, ở bên đường tạm bợ ăn chút cơm tối chợt ùa về.

Anh cười cười, cởi áo khoác ra, "Được, hôm nay tôi sẽ cùng với cậu làm một bữa, ông chủ, cho nửa tá bia."

"Có ngay."

Lon bia vẫn còn tỏa hơi lạnh được đặt xuống bàn, nhất thời khiến người ta cảm nhận được trời đông càng thêm lạnh.

Từng khay đồ nướng rất nhanh được mang lên. Nguyên Dương phóng khoáng thành quen, trước kia ở bộ đội, mấy thứ xù xù ghê tởm gì đó đều đã nếm qua, căn bản không chú ý nhiều, bưng lên liền bắt đầu ăn. Cố Thanh Bùi cũng xắn tay áo, rót hai cốc bia, "Nào, làm một cốc với tôi."

Nguyên Dương cười cụng cốc với anh, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch.

Thời tiết vốn lạnh, chỗ bia ướp đá kia lại càng lạnh đến mức khiến người ta phát run từ bên trong, nhưng lại làm cho người ta càng thêm hăng hái.

Nguyên Dương lơ đãng liếc mắt một cái, cười thấp nói: "Cũng theo vào rồi đấy."

Cố Thanh Bùi khẽ cười, "Đừng để ý đến gã, uống bia của chúng ta đi."

Nguyên Dương mỉm cười nhìn anh, "Anh như vậy không phải rất tốt sao, cả ngày đoan trang thế mà không ngại mệt."

Cố Thanh Bùi cười nhạo nói: "Tôi không có đoan trang, tôi vốn chính là người thế này. Chẳng lẽ muốn suốt ngày đưa một đống đồng nghiệp đi ăn đồ nướng sao? Người như thế thì sao quản người dược?"

Nguyên Dương vỗ vỗ mặt anh, "Nếu có kẻ không nghe lời, tôi sẽ giúp anh quản."

"Dùng nắm đấm chỉ có thể đánh ngã người chứ không thể thu phục người. Nguyên Dương, những điều cậu cần phải học còn rất nhiều."

"Sao anh lúc nào cũng thích giáo huấn người ta thế, phiền chết đi được." Nguyên Dương bĩu môi, rót cho anh một cốc lớn đầy bia, "Uống của anh đi, để mau ngậm miệng lại."

Cố Thanh Bùi lắc lắc đầu, bắt đầu chuyên tâm ăn uống.

Nguyên Dương uống vài cốc bia, nói với Cố Thanh Bùi: "Tôi vào nhà vệ sinh, bất luận là ai đến đây nói cái gì, xảy ra chuyện gì cũng đừng làm gì hết, đợi tôi quay lại."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...