Chap 38: 38
Nguyên Dương xoa nắn hông cho anh nửa ngày, thủ pháp cực kỳ khoa học, thắt lưng vốn vừa mỏi vừa nhức, xoa bóp trong chốc lát vậy mà đã giảm bớt không ít. Anh nghĩ Nguyên Dương trước kia hẳn đã từng được huấn luyện qua, đại khái ở trong quân ngũ bị thương là chuyện thường, ai nấy cũng đều phải tự chăm sóc cho bản thân.
Hai người không hề nói chuyện, trong phòng tối như mực, giữa bọn họ hiếm khi có được giây phút yên tĩnh hòa bình như vậy, chẳng ai muốn lên tiếng phá hỏng.
Xoa bóp hơn mười phút, Nguyên Dương mới dừng tay, dán vào anh để ngủ.
Nguyên Dương ngủ một chút tiếng động cũng không có, nếu không phải cơ thể sau lưng toả nhiệt, cánh tay khoác trên eo nặng trịch, Cố Thanh Bùi cơ hồ không hề cảm giác được sự tồn tại của một người. Đồng thời cũng làm cho anh xem nhẹ việc cùng một người con trai trưởng thành ôm nhau đi ngủ là chuyện không bình thường đến cỡ nào. Anh cái gì cũng không nghĩ, rất nhanh liền đi vào giấc ngủ.
Cố Thanh Bùi bị tiếng chuông điện thoại của mình đánh thức.
Anh giật mình bò dậy khỏi giường, nghe điện thoại, "Alô? Giám đốc Ngô, ha ha, phải, gần đây có chút bận rộn nên hơi mệt, nghỉ trưa một chút thôi. Không có việc gì không có việc gì, nhất định đi, ngài không gọi điện thoại thì tôi cũng dậy mà. Ok, ba giờ rưỡi gặp."
Cố Thanh Bùi cúp điện thoại, nhìn màn hình vậy mà đã hai giờ rưỡi. Cho tới bây giờ anh ngủ trưa đều là giấc nông, không có khả năng ngủ quên, bình thường một giờ rưỡi đã tỉnh, vậy mà anh lại ngủ say đến vậy, cú điện thoại này nếu không được gọi đến, anh không biết mình sẽ ngủ đến mấy giờ.
Đã lâu không có cảm giác ngủ một giấc thỏa mãn đến vậy, Cố Thanh Bùi nhịn không được quay đầu lại nhìn Nguyên Dương một cái.
Nguyên Dương lầm bầm một tiếng, "Muốn ra ngoài hử?"
"Giám đốc Ngô hẹn tôi đi chơi golf, dậy đi, chúng ta mau mau xuất phát, qua đó ít nhất cũng phải mất bốn mươi phút."
Nguyên Dương ngáp một cái, bò dậy.
Lúc Cố Thanh Bùi thay quần áo, Nguyên Dương ở bên cạnh tràn đầy hứng thú nhìn xem, một bên nhìn một bên còn bình phẩm soi mói, "Anh ngần này tuổi mà dáng người bảo trì cũng không tệ đâu, có điều cơ thể còn chưa đủ đẹp, có thời gian rảnh thì để tôi hướng dẫn anh rèn luyện chút."
Cố Thanh Bùi trừng mắt nhìn hắn một cái, "Tôi bao tuổi chứ? Ông già bảy mươi tám mươi chắc? Tôi mới có ba mươi ba."
"Anh suốt ngày chen chúc giữa một đám lão già cùng uống trà chơi golf, xưng anh gọi em làm tôi cảm thấy anh như phải hơn bốn mươi rồi."
Cố Thanh Bùi hừ cười, "Vậy khẩu vị của cậu cũng đủ nặng đấy."
"Tôi so với anh trẻ trung hơn bao nhiêu vậy mà cũng không ghét bỏ anh, anh dựa vào cái gì mà ghét bỏ tôi chứ."
Cố Thanh Bùi thay một thân thường phục, đối diện gương sửa sang lại tóc, cằm anh khẽ nhếch, ánh mắt trầm tĩnh xuyên qua thấu kính nhìn hắn, "Đàn ông tuổi càng lớn thì càng có mị lực, tôi chính là không ưa cái sự ấu trĩ của cậu."
Bình luận