Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 37: 37

Suốt cuối tuần Cố Thanh Bùi đều không ra ngoài, Nguyên Dương cũng không đến quấy rầy anh.

Cơ thể anh vẫn tương đối khó chịu, sự mệt mỏi lưu lại sau khi phóng túng quá độ cần thời gian dài mới có thể khôi phục. Anh không muốn thừa nhận cũng phải thừa nhận, thể lực của bản thân hiện tại chênh lệch quá lớn so với Nguyên Dương trẻ trung cường tráng.

Thằng khốn Nguyên Dương này ở trên giường thật sự không khác gì cầm thú, thể lực như vậy...

Cố Thanh Bùi không muốn nghĩ tiếp nữa, càng nghĩ càng lệch lạc.

Anh gọi điện thoại tiếp tục theo dõi vụ kiện ở thành phố XX kia, luật sư ủy quyền hy vọng anh cuối tuần sau có thể đến thành phố XX một chuyến, gặp một vị lãnh đạo, thúc đẩy một chút để phán quyết mau chóng được hạ, tránh cho đêm dài lắm mộng.

Gia đình cùng theo bọn họ lên tòa án kia nghe nói có thế lực không nhỏ ở địa phương, có thể còn có giao thiệp với xã hội đen. Bọn họ nóng lòng muốn mau chóng được hạ phán quyết do sợ bên kia nghe được tin tức, trước khi phán quyết lại nổi dậy, kéo dài một ngày đối bọn họ đều cực kỳ bất lợi.

Cố Thanh Bùi cân nhắc một hồi, bảo Trương Hà đặt vé máy bay cho anh.

Mắt thấy sắp đến cuối năm, đến công ty đã được ba tháng, anh nóng lòng muốn làm được một chút công tác có khả năng sản sinh ra hiệu quả lợi ích kinh tế thực tế trong năm nay để có thể trả ơn người đã phát tiền lương cho anh.

Buổi sáng thứ Hai, anh cho rằng Nguyên Dương sẽ không đến, cố ý đi làm sớm hơn hai mươi phút, giờ cao điểm buổi sáng rất khó lái xe, anh liền tính thêm thời gian dự phòng.

Kết quả vừa xuống lầu, Nguyên Dương đã chờ ở đó. Cố Thanh Bùi không ngờ Nguyên Dương lại đến sớm như vậy.

Nguyên Dương cũng không dự đoán được Cố Thanh Bùi ra ngoài sớm như thế, hắn nhíu mày nói: "Anh mẹ nó xuống sớm như vậy có phải là để trốn tôi hay không?" Vì chuyện Cố Thanh Bùi mà hắn buồn bực suốt hai ngày. Hắn vẫn luôn muốn về đây tìm Cố Thanh Bùi, rồi lại cảm thấy quá ấm ức.

Chuyện Cố Thanh Bùi chướng mắt hắn làm hắn tức giận đến lồng ngực phát run.

Nguyên Dương hắn là người nói cái gì thì là cái đấy, ở trong mắt hắn Cố Thanh Bùi chính là của hắn, mặc kệ Cố Thanh Bùi có già mồm cãi láo như thế nào cũng đều không thể thay đổi được sự thật này.

Cố Thanh Bùi quét mắt liếc hắn một cái, "Tôi không có rảnh vậy đâu", nói xong anh kéo cửa ngồi lên xe.

Nguyên Dương ngồi trên ghế lái, quay đầu nhìn Cố Thanh Bùi, "Vậy anh xuống sớm như vậy làm gì."

"Lái xe."

Nguyên Dương cả giận nói: "Thế không phải là để trốn tôi thì là cái gì."

"Không phải, tôi tưởng cậu sẽ không đến."

"Vì cái gì mà tôi lại không đến chứ, chẳng lẽ anh tưởng tôi sợ anh chắc."

Cố Thanh Bùi nhìn hắn một cái, "Nói chuyện với cậu thật lao lực."

"Vậy đừng nói nữa." Nguyên Dương cứng rắn xoay cằm anh qua, nặng nề hôn lên môi anh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...