Chap 36: 36
Cố Thanh Bùi chống cơ thể đau nhức xuống giường, khó khăn đi vào phòng tắm. Xuyên qua tấm gương phòng tắm, anh nhìn thấy dấu vết gặm cắn trên người mình, căm giận nện lên tường.
Gặm toàn thân như thế này, không phải giống chó thì còn là cái gì chứ!
Cố Thanh Bùi vặn vòi nước, làn nước ấm áp vẩy lên mặt anh, dội đẫm tóc anh, làm cho đầu óc mê man của anh có một tia thanh tỉnh. Uống rượu là xấu, uống rượu là xấu.
Cố Thanh Bùi đối với chuyện phát sinh tối hôm qua hối hận không thôi, song cũng đã không thể xoay chuyển. Nghĩ đến Nguyên Dương đang ở cách ngay một vách tường nấu cơm, anh liền vì chuyện nên đối diện như thế nào với Nguyên Dương mà đau cả đầu.
Anh vẫn luôn thấy rằng bản thân trong việc sinh hoạt cá nhân đều xử lý rất tốt rất hoàn mỹ, anh không mê muội tình dục, cũng không lạm giao, hưởng thụ sinh hoạt tình dục có tiết chế. Tất cả những chuyện có thể mang lại cảm giác sứt đầu mẻ trán cho anh cho tới bây giờ đều là công tác phức tạp khó khăn, anh nằm mơ cũng không nghĩ đến, một người đàn ông ở tuổi anh còn có thể vì vấn đề thuộc phương diện này mà phiền não.
Anh nhịn không được dùng đầu đập vào tường, phần eo cùng thân dưới đau nhức một lần nữa nhắc nhở anh, phiền toái lần này không hề nhỏ.
Cửa phòng tắm bất chợt bị đẩy ra.
Cố Thanh Bùi quay đầu, trợn mắt nhìn, "Cậu có thể đúng mực một chút được không, sao lại không gõ cửa."
Nguyên Dương không chút để ý nhún vai, "Tôi thấy nửa ngày anh không ra, cứ tưởng anh ngất mất rồi."
Cố Thanh Bùi đóng vòi nước, lấy khăn tắm quấn quanh cơ thể, "Ra đi, tôi vẫn rất khỏe."
Nguyên Dương nhìn bộ dáng ướt đẫm của anh, nhịn không được sờ sờ mũi, "Thay quần áo rồi ra ăn cơm đi."
Cố Thanh Bùi phủ khăn mặt lên tóc, vừa lau vừa đi về phía bồn rửa tay, cầm bàn chải lên đánh răng.
Nguyên Dương chòng chọc nhìn bọt nước đọng trên phần lưng trơn nhẵn của anh, dòng chảy nhỏ mảnh kia tựa như mở ra một con sông nhỏ trong lòng hắn, càng chảy càng khiến hắn ngứa ngáy khó nhịn.
Hắn bước tới, từ sau lưng ôm lấy Cố Thanh Bùi.
Thân thể Cố Thanh Bùi cứng lại, nhìn Nguyên Dương qua gương.
Nguyên Dương cọ cổ anh, cười thấp nói: "Giám đốc Cố, không phải là anh đang ngượng ngùng đấy chứ?"
"Tôi chẳng có gì mà phải ngượng ngùng cả, cậu có thể ra ngoài trước được không?"
Nguyên Dương kéo khăn tắm, nhẹ nhàng chà lau bọt nước trên người anh, "Nói cho mà biết, tối hôm qua anh không có dùng thuốc, đừng vừa rời giường liền quỵt nợ nha."
"Tôi nợ nần gì cậu chứ? Chẳng lẽ tôi lại còn phải chịu trách nhiệm với cậu nữa à?"
Nguyên Dương đắc ý cười, "Đương nhiên. Lần trước tôi đã nói qua là muốn anh theo tôi. Dù sao cả hai đều là đàn ông, bình thường đều có nhu cầu, tôi cũng là miễn cưỡng chấp thuận anh thôi." Nguyên Dương há mồm cắn lỗ tai anh, "Không được cự tuyệt."
Bình luận