Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 35: 35

Buổi tối thứ Sáu, Cố Thanh Bùi được mời đến một bữa tiệc, cùng lãnh đạo cục địa chính bàn luận vấn đề chuyển đổi mục đích sử dụng một mảnh đất. Bữa ăn đó uống không ít rượu, có điều với tửu lượng của Cố Thanh Bùi, anh cũng không say, ngược lại còn hạ gục hai người bên đối phương.

Lúc lão Triệu lái xe đưa anh về nhà, muốn đưa anh đến cửa, song anh không để lão Triệu đi lên. Nếu như không cần thiết, anh cũng không nguyện ý để cho mấy người nửa quen nửa không biết địa chỉ cụ thể nhà mình.

Tuy đi đường có chút loạng choạng nhưng đầu óc vẫn còn năng lực tư duy, có điều cảm giác cặp máy tính trong tay rất nặng, mí mắt đánh nhau. Đấu đá tâm cơ qua lại với người khác hết một ngày, chỉ muốn nằm nhoài lên giường đánh một giấc ngủ thẳng đến hừng đông.

Cửa thang máy mở ra.

Cửa chính nhà anh nằm chếch với cửa thang máy, anh liếc mắt một cái liền thấy được tiểu chó săn kia mặc tây trang giày da nhưng lại không hề để ý hình tượng ngồi ở cửa nhà anh.

Nguyên Dương ngẩng đầu, nhìn thấy bộ dáng say khướt của anh, nhíu mày nói: "Lại uống rượu hả?"

Cố Thanh Bùi nhìn thoáng qua va ly kéo bên chân hắn, lại nhìn bộ dáng phong trần mệt mỏi của hắn, chỉ sợ là vừa xuống máy bay đã trực tiếp đến đây.

Anh lắc lắc đầu, "Sao cậu đã trở lại vậy? Tôi đã cho cậu về đâu."

"Tôi muốn về thì sẽ về, anh còn muốn tôi ở đó để huấn luyện, là định dùng một gậy tre nhốt tôi lại thành phố XX cả đời không trở lại hả?"

"Vụ huấn luyện đó phải mất tiền đấy, sao cậu lại chạy mất như thế." Cố Thanh Bùi tiến lên hai bước, bước chân có chút lảo đảo.

"Huấn luyện cái vẹo gì chứ, giảng viên một chút tiêu chuẩn cũng không có, vừa nghe đã biết là lừa tiền rồi." Nguyên Dương một phen ôm lấy thắt lưng Cố Thanh Bùi, "Ai cho anh lại uống rượu vậy."

Cố Thanh Bùi theo thói quen đưa cặp máy tính cho hắn, "Ai mua cho cậu vé máy bay thế? Tôi không cho cậu trở về, lộ phí cũng không phê duyệt, tự cậu gánh đi."

Nguyên Dương cũng theo thói quen tiếp nhận, "Hừ" một tiếng nói: "Anh sợ tôi về như vậy, là sợ phải thực hiện lời hứa hả?"

Cố Thanh Bùi nắm lấy bàn tay đè trên ngực anh, dùng sức đẩy một chút, đẩy không nổi, mệt mỏi nói: "Tôi với cậu không có hứa hẹn gì sất, cậu mau về đi, tôi mệt lắm rồi."

Nguyên Dương ôm thắt lưng anh, cơ hồ là dìu đi, nhẹ nhàng hít ngửi tóc Cố Thanh Bùi, lại bị mùi rượu hun đến nhíu đầu mày, "Tôi sẽ khiến anh nhớ ra."

Nói xong hắn luồn tay vào trong túi áo Cố Thanh Bùi, lấy chìa khóa ra, thuần thục mở cửa, kéo va ly của mình và Cố Thanh Bùi vào trong phòng.

Cố Thanh Bùi chỉ vào hắn, đầy vẻ say rượu, "Tôi cảnh cáo cậu, đừng có xằng bậy, tôi mệt nhọc lắm rồi, không rảnh để cù nhây với cậu đâu."

Nguyên Dương giống như về đến nhà mình, cởi áo khoác ra, hai tay khoanh trước ngực nhìn anh, lắc đầu nói: "Trên người anh hôi muốn chết, tôi bôn ba không ngừng quay về, cũng không phải là để nhìn cái bộ dáng này của anh đâu."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...