Chap 34: 34
Lúc Cố Thanh Bùi rời giường, Nguyên Dương tập thể dục buổi sáng đã về.
Anh nhìn đồng hồ, còn chưa đến tám giờ, "Cậu dậy sớm ghê."
"Ngủ dậy muộn thì làm được cái gì chứ." Nguyên Dương đi vào phòng bếp nhìn,"Sữa đậu nành xay xong rồi, vào ăn cơm đi."
Cố Thanh Bùi khoanh hai tay, nhíu mày nói: "Cậu đây là cố ý chạy đến nhà tôi để làm bảo mẫu hở?"
Nguyên Dương hừ một tiếng, "Không thì để tôi đói hai ngày à?"
Cố Thanh Bùi nói: "Trương Hà đặt vé cho cậu rồi đấy, bảy giờ tối nay cậu sẽ bay."
"Không phải ngày mai sao?"
"Chuyến bay tầm đó rẻ, tiết kiệm chi phí."
Nguyên Dương bất mãn: "Anh sốt ruột muốn đuổi tôi đi thì có."
Cố Thanh Bùi ngồi trước bàn ăn bữa sáng, đầu cũng không nâng,"Đây là do yêu cầu công tác."
Nguyên Dương trừng mắt liếc anh một cái, trong lòng cực kỳ khó chịu.
Hắn cởi áo, lộ ra thân trên kiện mỹ, cầm chiếc khăn mặt sạch lau mồ hôi trên người.
Cố Thanh Bùi liếc mắt ngắm một cái, trong lòng nhịn không được oán thầm, sáng sớm mà đã bán khỏa thân, khoe hàng cho ai xem.
Hiển nhiên là khoe hàng cho anh xem, bởi vì Nguyên Dương lau mồ hôi xong, trực tiếp an vị ở đối diện anh định ăn cơm.
Cố Thanh Bùi nói: "Cậu không mặc quần áo vào à?"
"Tôi mới vừa vận động, nóng lắm, hệ thống sưởi ấm trong phòng sao lại nóng vậy chứ."
Cố Thanh Bùi đành phải dời ánh mắt đi.
Anh và Nguyên Dương không giống nhau. Nguyên Dương nhìn cơ thể xinh đẹp của phụ nữ mới có thể nhìn chăm chú, anh là thuần gay, anh nhìn thấy thân hình đàn ông hoàn mỹ, lại còn là vào buổi sáng sớm tinh mơ, thực sự có chút chịu không nổi.
Bởi vì trong nhà bình thường không ai ăn cơm, bàn ăn của Cố Thanh Bùi không lớn, hai người đàn ông thân cao chân dài ngồi mặt đối mặt, chỉ cần hơi duỗi chân một chút là có thể đụng phải đối phương.
Lúc này cẳng chân của Nguyên Dương duỗi tới bên chân Cố Thanh Bùi, vô tình cố ý chạm vào anh.
Cố Thanh Bùi đá hắn một cước.
Nguyên Dương không thu hồi chân, ngược lại dùng cẳng chân kẹp lấy chân anh, khiêu khích nhìn anh.
"Cậu có thể bớt trẻ con đi được không? Tôi không rảnh trông con nít đâu."
"Có thể, anh muốn xem không?"
Cố Thanh Bùi trừng hắn một cái, "Cơm nước xong rồi thì mau đi xem tài liệu đi, đêm nay tự lái xe mà đi."
"Anh không tiễn tôi à?"
"Tôi? Cậu có thấy giám đốc nào tiễn lái xe không?"
"Hừ, anh sĩ diện thì có."
Cố Thanh Bùi nhắc nhở nói: "Nhờ vả người khác giúp đỡ thì thái độ phải nhún nhường, đừng có lấy cái tôi mà làm việc, cậu tốt nhất nên nhớ rõ, hiện tại cậu chẳng là cái gì cả."
Bình luận