Chap 28: 28
Một quyền này của Cố Thanh Bùi trực tiếp nhắm thẳng vào mũi Nguyên Dương. Đánh vào mũi khiến người ta thống khổ nhất, chỉ cần trúng một chiêu thì máu cùng nước mắt nước mũi sẽ chảy đầy mặt, đặc biệt thảm hại. Có điều bởi vì còn có xương sống mũi, tay người đánh cũng sẽ không dễ chịu gì. Chỉ cần quan sát vị trí Cố Thanh Bùi vung quyền là có thể nhìn ra anh có bao nhiêu phẫn nộ.
Nguyên Dương đương nhiên không thể ngây ngốc để cho anh đánh, nhưng khoảng cách quá gần, muốn chặn đã không kịp, đành phải nghiêng đầu tránh né. Một cú sượt qua mặt hắn, cảm giác bỏng rát.
Hắn bắt lấy cánh tay Cố Thanh Bùi ấn xuống giường, trực tiếp ngồi khóa lên người Cố Thanh Bùi, dùng trọng lượng cơ thể áp chế đối phương.
Nguyên Dương bĩu môi, hừ nói: "Muốn động thủ với tôi à?"
Ánh mắt Cố Thanh Bùi có vài phần chật vật, "Nguyên Dương, cậu đừng có khinh người quá đáng."
Nguyên Dương nhìn sự xấu hổ và giận dữ trên mặt Cố Thanh Bùi, không biết như thế nào, trong lòng rất không thoải mái.
Hắn nghĩ không ra vì cái gì Cố Thanh Bùi lại ghét bỏ hắn như vậy.
Tuy hắn cảm thấy đàn ông bộ dạng dù có ưa nhìn hay không căn bản không quan trọng, chính hắn cũng không phải không có cảm giác với tướng mạo của bản thân. Từ nhỏ đến lớn có bao nhiêu người trước sau nối gót muốn đeo đuổi hắn, ngay cả trong quân ngũ cũng có, nếu Cố Thanh Bùi thật sự thích đàn ông, vì cái gì lại chướng mắt hắn chứ?
Thực sự là bởi vì kỹ thuật hắn quá kém sao?
Nguyên Dương nghĩ đến Cố Thanh Bùi vì chuyện này mà cự tuyệt hắn liền ấm ức không thôi.
Hắn căng cứng mặt, nghiến răng nói: "Nếu anh chê tôi kỹ thuật kém thì tôi mẹ nó học là được, cái trò đó không phải là luyện tập mà ra sao, làm nhiều lần là tốt lên ngay."
Cố Thanh Bùi chửi mắng: "Cậu đi tìm người khác mà luyện tập."
"Ngại quá giám đốc Cố, nhờ ơn anh ban tặng, hiện tại tôi là thằng khố rách áo ôm, ngay cả tiền thuê nhà cũng không có, ngoại trừ anh ra tôi có thể tìm ai đây."
"Đồ khốn kiếp!" Cố Thanh Bùi lớn tiếng mắng, dùng sức muốn đẩy Nguyên Dương ra.
Nguyên Dương dứt khoát nằm nhoài xuống, toàn thân đặt trên người Cố Thanh Bùi, quyết tâm chơi xấu, "Giám đốc Cố, tôi trẻ trung anh tuấn thế này mà anh cũng không cần, yêu cầu của anh cũng quá cao rồi đấy, theo tôi đi, về sau tôi cũng sẽ không làm khó anh nữa."
Cố Thanh Bùi bị hắn làm cho tức giận đến đầu óc co rút.
Nguyên Dương cúi đầu, hít ngửi khuôn mặt Cố Thanh Bùi, sau đó kề sát mũi vào giữa phần cổ anh.
Khi Cố Thanh Bùi không xức nước hoa, mùi vị dễ chịu hơn nhiều, thực ấm áp thực nhẹ nhàng khoan khoái, hắn lầm bầm nói: "Sau này anh đừng dùng nước hoa nữa, một người đàn ông mà xịt mấy thứ đồ chơi đó làm cái gì, như thế này là dễ ngửi rồi, rất dễ ngửi."
Nguyên Dương một bên ngửi một bên cọ xát Cố Thanh Bùi, hai người đều vẫn đang trong thời kỳ tràn trề tinh lực, chà xát vài cái bên dưới liền cùng cứng rắn.
Bình luận