Chap 27: 27
Cố Thanh Bùi cảm thấy hít thở không nổi.
Trên người có thứ gì đó đè ép lên anh, vừa nặng vừa nóng, hơi ấm hun anh đến miệng khô lưỡi khô, hơn nữa có thứ nặng như vậy đè lên người, quả thực anh muốn nghẹn thở.
Anh mở to mắt, một luồng ánh sáng ban mai chiếu vào, vừa vặn rơi lên người anh. Anh nhìn thấy một bả vai rắn chắc trần trụi cùng cánh tay thon dài đặt trên ngực anh.
Chẳng trách lại khó chịu như vậy...
Cố Thanh Bùi say rượu chưa tỉnh, đầu có chút váng vất, phản ứng đầu tiên là anh đã mang người nào đó về nhà, song lập tức liền cảm thấy không hợp lý. Anh quay đầu liền thấy, đập vào tầm mắt chính là sườn mặt tuấn mỹ của Nguyên Dương.
Đầu Cố Thanh Bùi nháy mắt nổ tung.
Tất cả cảm quan của tứ chi đều đã trở lại, anh có thể rõ ràng cảm giác được cả hai người bọn họ đều đang để mông trần!
Cái đệch...
Cố Thanh Bùi quả thực muốn phát điên.
Chẳng lẽ hôm qua say rượu loạn tính? Lại ngủ cùng thêm một lần nữa? Có điều ngoại trừ đầu đau não nóng, cơ thể cũng không có chỗ nào khác khó chịu, vậy đến tột cùng là sao...
Cánh tay và đùi của Nguyên Dương đều khoác lên trên người anh, giống như con Rilakkuma quấn quít lấy anh. Thậm chí anh có thể cảm giác được có thứ gì đó mềm mại dán sát vào đùi anh...
Cố Thanh Bùi rốt cuộc nằm không nổi nữa, đẩy Nguyên Dương ra, giãy dụa ngồi dậy.
Anh vừa động, Nguyên Dương rất nhanh cũng tỉnh theo, ánh nắng mặt trời chiếu vào khiến hắn trong thoáng chốc không mở nổi mắt. Hắn dùng tay che mắt lại, khuỷu tay đỡ nửa người trên dậy, chăn theo người hắn một đường trượt xuống đến mông, cơ lưng cường tráng phô bày đường cong tao nhã. Đường cong kia kéo dài xuống dưới, trải qua chỗ trũng của phần eo, lại gồ lên ở phần mông, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, gợi cảm đến khiến cho người ta tim đập thình thịch.
Cố Thanh Bùi chỉ liếc nhìn một cái liền dời ánh nhìn đi, cái thời khắc sáng sớm tinh mơ đàn ông xuân tình nảy nở này mà lại để cho anh xem hình ảnh kích thích như vậy, anh có hơi chịu không nổi.
Nguyên Dương rốt cục mở to mắt, cau mày nhìn Cố Thanh Bùi, "A, anh tỉnh rồi à."
Cố Thanh Bùi chỉ vào hắn, đầu ngón tay có chút run rẩy, "Cậu làm thế nào lại ở nhà tôi."
"Nói nhảm, tôi đưa anh về mà." Nguyên Dương ngồi dậy, không chút ngượng ngùng mông trần đối diện với Cố Thanh Bùi.
Cố Thanh Bùi biết sắc mặt mình chắc chắn đang rất kém, "Cậu mẹ nó đưa tôi lên đến tận giường cơ à? Lại còn lột sạch nữa chứ?"
Vừa nói đến đây Nguyên Dương cất giọng so với anh còn lớn hơn, "Anh mẹ nó nôn đầy ra một người tôi! Cái bộ tây trang rẻ rách kia ngốn hết một tháng tiền lương của tôi đấy, anh phải bồi thường cho tôi."
Cố Thanh Bùi nổi giận nói: "Nguyên Dương cậu mẹ nó có phải đầu óc bị nước vào không! Tôi nôn ra người cậu thì cậu có thể trần truồng ngủ cùng tôi hả?"
Bình luận