Chap 26: 26
Sau khi xe chạy về đến nhà, Cố Thanh Bùi mở mắt, giãy dụa ngồi dậy muốn xuống xe.
Nguyên Dương vòng qua ghế phó lái, mở cửa cho anh, nửa kéo nửa ôm lôi anh từ trong xe ra, hắn bĩu môi, "Tửu lượng cũng có tốt lắm đâu, thế mà anh cũng dám khoác lác."
Cũng không biết Cố Thanh Bùi có nghe thấy hay không, không ngừng đẩy tay Nguyên Dương ra, "Buông ra, buông ra, để tôi tự đi."
"Đi cái rắm, anh đứng cũng có vững đếch đâu." Nguyên Dương khoác tay anh, ôm eo anh, đưa vào nhà.
Nguyên Dương từng có mấy lần giúp Cố Thanh Bùi xách hành lý, đưa anh về tận cửa. Nhưng nhiều nhất cũng chỉ dừng lại ở bên ngoài, cho tới bây giờ chưa từng đi vào trong.
Đây vẫn là lần đầu tiên hắn bước vào trong gian phòng này.
Nhà của Cố Thanh Bùi thực sạch sẽ, là cái loại sạch sẽ ngăn nắp, tất cả mọi thứ đều được bài trí gọn gàng đâu ra đấy, giống như không có người ở.
Gian phòng có hơn 140 m2, ba buồng hai phòng khách hai nhà vệ sinh, vị trí rất tốt, thiết bị lắp đặt cũng rất mới, là một chỗ ở không tồi. Hắn từng nghe ba hắn nói qua, cha mẹ Cố Thanh Bùi đều là giáo viên trung học ở thành phố nhỏ, không có gia thế gì, anh đỗ đại học nên tới Bắc Kinh. Lúc mới vừa tốt nghiệp cũng là hai bàn hai trắng, công tác mười năm, mới hơn ba mươi, có thể dựa vào bản thân phấn đấu đến trình độ này quả thật rất giỏi.
Nghĩ đến bộ dáng Cố Thanh Bùi mới nãy đỡ rượu cho ba hắn, Nguyên Dương chẳng hiểu tại sao, trong lòng không rõ là tư vị gì.
Hắn lôi Cố Thanh Bùi tới phòng ngủ, thả người xuống giường. Cố Thanh Bùi nhìn qua gầy gò, nhưng là vóc người cao khung xương lớn, kiểu gì cũng đến bảy mươi bảy lăm cân, thực sự không nhẹ, dọc đường đi, Nguyên Dương cũng phải mồ hôi.
Cố Thanh Bùi ở trên giường trở mình, chôn mặt vào trong chăn, giống như trẻ con lầm bầm một tiếng, "Cậu đi đi."
Nguyên Dương nghiêng đầu nhìn anh, không hề động đậy.
Hắn cảm thấy Cố Thanh Bùi giống như đã say rồi. Nhưng lại không giống như người say, phản ứng thế này thật quá bình tĩnh.
Hắn thấy Cố Thanh Bùi vẫn không nhúc nhích, lo lắng anh khiến bản thân thân bị nghẹt thở đành phải kéo anh dậy, "Anh tắm rửa một cái đi, trên người thối muốn chết."
Cố Thanh Bùi bực mình đập cánh tay hắn, "Tắm cái rắm, tôi muốn đi ngủ." Anh liều mạng muốn rụt vào trong chăn, Nguyên Dương liền tóm lấy anh, "Chí ít cũng phải thay quần áo đã, mùi trên người anh quả cũng có thể xông ngất người đấy."
"Không thay, không thay." Cố Thanh Bùi nhắm mắt lăn lộn trên giường, hàng mày cau lại, nhìn qua rất không kiên nhẫn, "Tắt đèn.... Tắt đèn đi, chói quá."
Nguyên Dương dở khóc dở cười, hắn đè Cố Thanh Bùi xuống giường, gỡ khuy áo anh ra.
Cố Thanh Bùi đột nhiên giữ lấy tay hắn, ánh mắt mê man nhìn hắn, khí lực rất lớn, Nguyên Dương cũng cảm thấy cổ tay có chút đau.
"Cố Thanh Bùi, anh rốt cuộc là có say hay không vậy."
"Tôi không say." Cố Thanh Bùi nói, "Cậu ở nhà tôi làm gì."
Bình luận