Chap 23: 23
Sáng sớm hôm sau, Cố Thanh Bùi xách cặp máy tính xuống lầu, Nguyên Dương đã đúng giờ đứng chờ tại chỗ. Trời lạnh như vậy, Nguyên Dương không ngồi trong xe mà lại dựa vào cửa xe, đứng nghịch di động.
Nhìn thấy Cố Thanh Bùi đi đến, Nguyên Dương ám muội cười, "Giám đốc Cố, chào buổi sáng, thân thể có tốt hơn chút nào không?"
Cố Thanh Bùi cười khẽ, "Cực kỳ tốt, xem ra cậu rất được hoan nghênh nhỉ, di động không rời tay."
Nguyên Dương mỉa mai nói: "À, cầm chơi game thôi, anh không biết chứ, tôi không có tiền đóng cước, điện thoại chỉ có thể nghe không thể gọi. Giám đốc Cố sáng sớm nghe được tin tức này có cao hứng không?"
"Cũng có chút." Cố Thanh Bùi nheo mắt cười, mở cửa lên xe, "Yên tâm, chúng ta đến công ty cũng đã được một tháng rồi, ngày mai sẽ phát tiền lương. Sau khi phát tiền lương, mua hai bộ quần áo dày chút đi, sắp qua mùa đông rồi, cảm lạnh chủ tịch Nguyên sẽ đau lòng đấy."
Nguyên Dương nhét di động vào túi áo, chà xát tay, "Đúng là có hơi lạnh, có điều tôi không sợ lạnh, sau khi lĩnh tiền lương, tôi nghĩ trước tiên vẫn là mua thuốc cho giám đốc Cố cái đã, cái thuốc kháng viêm kia dùng bôi cũng tốt đấy chứ? Gọi là gì ấy nhỉ, anh còn nhớ rõ tên không?"
Cố Thanh Bùi đẩy kính mắt, cảm xúc bị che dấu sau mắt kính, "Hiếm khi thấy cậu có lòng, tôi về nhà sẽ nhìn thử xem."
Không khí trong xe quả thực có thể dùng câu giương cung bạt kiếm để hình dung, hai người tôi một câu anh một câu móc mỉa đối phương, không ai chịu rơi xuống thế hạ phong.
Đến công ty ăn xong bữa sáng, tầm khoảng chín giờ, Trương Hà dẫn vào một người phụ nữ khoảng hơn ba mươi, bộ dáng rất có khí chất, vừa nhìn chính là mẫu người khôn khéo giỏi giang.
Bởi vì trước khi tiến vào văn phòng giám đốc phải đi qua gian thư ký, cũng chính là ngay trước bàn làm việc của Nguyên Dương. Hai người vừa đi vào, Nguyên Dương liền nhìn chằm chằm cả hai.
Trương Hà giải thích nói: "Là khách của giám đốc Cố."
Nguyên Dương liền bắt đầu suy đoán xem đây có phải là ả đàn bà trong cuộc gọi kia hay không.
Trương Hà gõ cửa, Cố Thanh Bùi từ bên trong mở cửa ra, sau khi nhìn thấy người liền cực kỳ nồng nhiệt cười đùa, "Ôi đại mỹ nữ, chờ mong em mãi đấy."
Người phụ nữ kia cười nói: "Ngại quá, lẽ ra tám giờ rưỡi đã tới rồi, nhưng trên đường bị tắc mất một lúc ."
"Không sao, nào, mời vào." Anh liếc nhìn Nguyên Dương một cái, "Pha trà đi." Nguyên Dương trừng mắt nhìn anh một cái, nhưng vẫn thành thực đi pha trà .
Sau khi bưng trà vào phòng, hắn chợt nghe Cố Thanh Bùi cười nói: "Sao có thể nói như vậy chứ, chuyện này còn có gì để cân nhắc nữa đâu, hai chúng ta hợp tác nhiều năm như vậy, sự yêu mến của anh đối với em, sự tín nhiệm với năng lực của em là không thể nghi ngờ, chẳng lẽ em còn không nhìn ra ư?"
Nguyên Dương âm thầm oán ghét, thực mẹ nó ghê tởm, nói chuyện không đỏ mặt.
Người phụ nữ kia che miệng cười không ngừng, "Giám đốc Cố, em quả thực là cũng đang muốn đến nương tựa chỗ anh đây."
Bình luận