Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 21: 21

Sau khi được truyền hai bình thuốc, tinh thần Cố Thanh Bùi đã tốt lên không ít, bởi vì ngủ quá nhiều, anh thật sự không thể ngủ thêm được nữa, cứ ngồi không như vậy, mắt to trừng mắt nhỏ với Nguyên Dương.

Không khí trong phòng đặc biệt gượng gạo.

Cố Thanh Bùi đành phải nhắm mắt dưỡng thần, anh hiện tại muốn phát ốm với Nguyên Dương, liếc nhìn một cái cũng không muốn.
 
Nguyên Dương cũng không cảm thấy bẽ mặt, ngồi trên ghế tiếp tục chơi máy tính.

Cứ như vậy qua khoảng nửa giờ, bình truyền của Cố Thanh Bùi đã hết. Anh tự đưa tay rút kim tiêm ra, sau đó liền muốn xuống giường đi vệ sinh, thuận tiện nhặt điện thoại về.

Anh vừa dựng người dậy, mới đột nhiên nhớ tới bản thân vẫn chưa mặc cái gì, anh đảo mắt nhìn bốn phía một chút, quần áo đặt trên sofa cách anh đến ba bốn mét, áo choàng tắm cũng không thấy đây.

Cố Thanh Bùi cắn chặt răng, nói với Nguyên Dương đang nhìn anh: "Đưa quần áo cho tôi."

"Anh muốn làm gì?"

"Đi vệ sinh."

Nguyên Dương khẽ nhếch cằm, nheo mắt lại quan sát xương quai xanh trần trụi của Cố Thanh Bùi.

Cố Thanh Bùi gia tăng ngữ khí, "Quần áo."

Nguyên Dương buông máy tính xuống, từ trong tủ quần áo lấy ra một bộ áo choàng tắm mới ném lên giường.
 
Cố Thanh Bùi cầm áo choàng lên, hơi chần chừ một chút với việc nên mặc như thế nào. Nếu dùng chăn che người để mặc quần áo thì có vẻ quá ngượng ngùng, nếu trực tiếp xốc chăn lên mặc, anh lại một chút cũng không muốn Nguyên Dương nhìn đến, một đêm điên cuồng không biết tiết chế như vậy, anh không cần nhìn cũng biết trên người mình đã lưu lại những thứ gì.

Nguyên Dương rất có hứng thú nhìn anh.
 
Cố Thanh Bùi nhìn hắn một cái, biết Nguyên Dương đang chờ để cười nhạo anh. Anh hừ lạnh một tiếng, dứt khoát xốc chăn lên, rất nhanh choàng áo khoác lên người.

Cho dù động tác của Cố Thanh Bùi có nhanh đến mấy, Nguyên Dương cũng vẫn nhìn thấy hết cơ thể phủ kín dấu vết xanh hồng kia. Tưởng tượng những dấu vết trên làn da kia đều là do chính mình lưu lại, hắn lại có một cảm giác tự hào vô cớ.

Cố Thanh Bùi đứng dậy xuống giường, chẳng ngờ chân vừa chạm đất liền cảm giác hai chân tê dại một trận. Động tác tiếp đất tác động đến toàn bộ cơ bắp trên đùi, đôi chân này cả đêm không thể khép lại, vết thương tư mật lại càng khó có thể mở miệng, động tác này làm đau buốt thêm trầm trọng, khiến bắp đùi anh căn bản không thể chống đỡ sức nặng cơ thể. Anh cảm giác khớp gối mềm nhũn, mắt thấy toàn thân sắp ngã quỵ xuống đất.

Nguyên Dương vươn tay giữ lấy thắt lưng Cố Thanh Bùi, vững vàng ổn định ôm lấy anh. Cố Thanh Bùi biến sắc, giãy dụa muốn đứng dậy, nhưng hai chân lại không có sức lực.

Tay kia của Nguyên Dương vòng qua chỗ khớp gối của Cố Thanh Bùi, bế ngang người lên như công chúa, "Được rồi, để tôi đưa đi."

Cố Thanh Bùi tức giận đến xanh mặt, nhưng không chịu rơi xuống thế hạ phong, trầm giọng nói: "Nếu Nguyên công tử hăng hái như vậy, thì cũng nên làm giúp những chuyện khác nữa đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...