Chap 20: 20
Bởi vì thân thể quá khó chịu, cơn sốt cũng chưa hoàn toàn lui đi, Cố Thanh Bùi nhắm mắt lại một lúc liền chìm vào giấc ngủ.
Cũng không biết ngủ qua bao lâu, anh lại một lần nữa bị điện thoại đánh thức, lần này là Nguyên Lập Giang gọi tới.
"Alô, chủ tịch Nguyên." Cố Thanh Bùi giờ mới nhớ ra, ngày mai Nguyên Lập Giang sẽ đến Hàng Châu đưa anh đi cùng xem dự án, bộ dạng anh thế này, đừng nói xem dự án, ngay cả giường anh cũng không muốn xuống.
"Ai da, Thanh Bùi, Nguyên Dương nói cậu phát sốt, lại còn rất nghiêm trọng nữa à."
"Không sao, cơn sốt đã giảm rồi, có điều ngày mai có thể tôi sẽ không đi được."
"Không cần, không cần đi, cậu cứ an tâm nghỉ ngơi, tôi mang Nguyên Dương đi là được rồi. Ai, nhất định là trong khoảng thời gian này mệt mỏi quá rồi, có phải là do Nguyên Dương mang thêm phiền toái cho cậu không? Tôi thấy thân thể cậu rất tốt, làm sao lại vừa đến vùng khác liền bị cảm chứ."
Cố Thanh Bùi cố ý ho khan hai tiếng, suy yếu nói: "Chủ tịch Nguyên, đừng nói như vậy, tôi vẫn luôn coi Nguyên Dương như cháu ruột của mình. Trẻ nhỏ không hiểu chuyện, cần phải có cả một quá trình, tôi tin cậu ấy qua một khoảng thời gian nữa sẽ có thể hiểu chuyện, thời điểm này chúng ta phải kiên nhẫn một chút. Tôi vất vả một chút cũng không sao, tiền đồ của đứa nhỏ mới là quan trọng nhất."
Nguyên Lập Giang liên tục thở dài, "Thanh Bùi à, không sợ cậu chê cười, tôi thật sự là không còn biện pháp nào với đứa con của mình nữa nên mới muốn nhờ cậu giúp. Bản thân tôi việc nhà xử lý không tốt, kỳ thật cũng quá mất mặt, tôi đem thằng bé phó thác cho cậu, không chỉ là vì tôi yêu quý cậu, mà còn bởi tôi tín nhiệm cậu. Tôi có trực giác rằng cậu có thể giáo dục tốt nó, Thanh Bùi, chỉ cần cậu có thể bồi dưỡng Nguyên Dương thật tốt, Nguyên Lập Giang tôi xin được cảm tạ cậu."
Cố Thanh Bùi ở trong lòng cười lạnh, nếu Nguyên Lập Giang biết anh cùng con trai ông ta đã lên giường với nhau, không biết còn hài lòng với cái kết quả bồi dưỡng này hay không, ở ngoài mặt ngược lại cũng tỏ vẻ cảm động, cuống quýt nói: "Chủ tịch Nguyên, tâm tư của ngài làm sao tôi lại không rõ chứ, ngài giao con mình cho tôi, chính là sự thừa nhận lớn nhất đối với tôi rồi, ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ không phụ sự tín nhiệm của ngài. Ngày mai hy vọng chủ tịch Nguyên có thể nhìn thấy sự thay đổi của Nguyên Dương, đứa bé ấy khoảng thời gian gần đây đã tiến bộ rất nhiều."
"Hả? Thật ư?" Nguyên Lập Giang cao hứng nói: "Ngày mai tôi nhất định phải xem thật kỹ mới được. Được rồi, Thanh Bùi, cậu nghỉ ngơi cẩn thận, dưỡng hết bệnh rồi hẵng quay về."
"Chủ tịch Nguyên, tôi còn có một thỉnh cầu."
"Hửm? Cậu nói đi."
"Chuyện là... Nhà cửa cùng xe của Nguyên Dương đều nằm dưới của tên cậu ấy phải không?"
"Đúng vậy."
"Hiện tại tôi để Nguyên Dương làm lái xe tạm thời của tôi là muốn cho cậu ấy bắt đầu rèn luyện từ cơ bản, nhưng cậu ấy lại không quá hiểu nỗi khổ tâm của tôi, không muốn lái xe công vụ của công ty, chỉ thích lái chiếc Hummer của mình. Cái xe kia thì, quả thực rất ngầu, người trẻ tuổi đều thích, nhưng ngày thường tôi phải đi ra ngoài làm việc, lái loại xe đó thật sự không phù hợp."
Bình luận