Chap 18: 18
Sáng hôm sau, Nguyên Dương tỉnh lại trước.
Hắn cảm giác cơ thịt có chút đau nhức.
Bên người ấm áp dễ chịu, giống như hắn vẫn luôn ôm thứ gì đó, hắn quay đầu nhìn, liền thấy một mái tóc mềm mại, khuôn mặt Cố Thanh Bùi lập tức xuất hiện trong đáy mắt hắn, hai mắt nhắm nghiền, hô hấp chậm chạp, nhìn qua giống như không quá thoải mái.
Da đầu Nguyên Dương tê dại một trận.
Hắn hồi tưởng lại tối hôm qua mình đã làm cái gì.
Hắn thượng Cố Thanh Bùi, hơn nữa suốt một đêm không biết làm bao nhiêu lần, hắn ngay cả chuyện bản thân lúc nào mệt đến lăn ra ngủ cũng đều đã quên, khi đó Cố Thanh Bùi dường như đã hôn mê rồi.
Hắn hơi nghiêng đầu, nhìn một đống bao cao su đã dùng qua vứt đầy đất, bên trên vương đầy các loại dịch thể dâm uế, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta ngượng ngùng.
Vậy mà thật sự... Hắn vậy mà thật sự đã thượng Cố Thanh Bùi.
Sự tình có điểm lộn xộn. Hai người như thế nào lại phát triển thành loại quan hệ này, từ đối thủ canh tranh gay gắt đến...
Nguyên Dương giật giật cơ thể, vẫn cảm thấy mệt chết như cũ, hắn rất ít khi làm tình không biết tiết chế như vậy, cũng chưa từng có ả đàn bà nào có thể khiến hắn điên cuồng như thế. Có lẽ bởi vì đã dùng thuốc, cơ thể Cố Thanh Bùi vừa nóng lại vừa mẫn cảm, quả thực làm cho người ta mất hồn, cái loại nhiệt độ này... Cái loại...
"Hử?" Nguyên Dương đột nhiên sửng sốt, người đang ôm trong lòng, dường như quá nóng .
Hắn đưa tay sờ, làn da Cố Thanh Bùi nóng đến dọa người, hoàn toàn không phải nhiệt độ bình thường.
Phát sốt rồi.
Nguyên Dương ngồi dậy, lật mí mắt Cố Thanh Bùi lên liền thấy người đã sốt đến hôn mê.
Giờ hắn mới phát hiện hôm qua hai người ngay cả chăn cũng không đắp, Cố Thanh Bùi bị hạ thuốc, bị hắn xâm phạm cả một buổi tối, sau đó cứ trần trụi như vậy ngủ thẳng đến hừng đông, không sinh bệnh mới lạ.
Hắn nhìn bộ dáng sốt đến mê man bất tỉnh của Cố Thanh Bùi, còn cả những dấu ấn tình dục trải rộng đến kinh người trên thân Cố Thanh Bùi, trong lòng nhiều ít có chút dao động.
Hình như đã làm thái quá rồi...
Hắn gọi điện xuống tiền sảnh, yêu cầu khách sạn đưa một bộ chăn đệm mới lên đây, sau đó lại gọi điện thoại cho Bành Phóng, bảo gã mang một bác sĩ tới.
Bành Phóng đang ngon giấc, "Hử? Gọi bác sĩ làm gì? Chú mày sắp chết à?" Gã vẫn còn đang giận chuyện ngày hôm qua.
"Đừng nói nhảm nữa, gọi một bác sĩ lại đây, gã nào kín kín miệng ấy."
Bành Phóng nghĩ đến thằng bé trai bao tối hôm qua hẳn là đã hạ thuốc Cố Thanh Bùi, tưởng là đã xảy ra sự cố gì, cũng có chút khẩn trương, vừa mặc quần áo vừa nói: "Đến tột cùng là làm sao vậy? Tối hôm qua mình anh quay về khách sạn, sau đó lại xảy ra chuyện gì à? Chú mày mẹ nó như thế nào lại không báo anh sớm một chút chứ."
Bình luận