Chap 14: 14
Qua một lát, Nguyên Dương nghe thấy tiếng hô hấp bình ổn đều đều của Cố Thanh Bùi.
Thật sự là ngủ rồi sao? Thế này mà cũng có thể ngủ được hả? Nguyên Dương nhìn khuôn mặt Cố Thanh Bùi yên bình ngủ, trong lòng dâng lên một luồng lửa.
Cái gã này không phải mẹ nó là đồng tính luyến ái sao, làm thế nào mà cùng hắn ngủ chung một giường lại không có một chút phản ứng gì. Bản thân hắn ngược lại cả người khó chịu không ngủ được, thật mẹ nó tức chết.
Nguyên Dương nhắm mắt lại, ép bản thân nghỉ ngơi trong chốc lát.
Bởi đây là gian ngủ trưa tạm thời xây dựng trong văn phòng, trong phòng không có cửa sổ, cực kỳ yên tĩnh, chỉ có một bóng đèn bàn mờ nhạt đầu giường có thể cung cấp một chút ánh sáng, nhưng ánh sáng mơ màng kia chỉ làm cho con người ta càng thêm buồn ngủ.
Kỳ thật đây là một môi trường ngủ trưa không tồi, bất quá bên cạnh còn nằm một gã mà sống chết hắn cũng không muốn ngủ chung một giường, thật sự khiến người ta tâm thần không yên.
Nguyên Dương nghĩ thầm, bản thân không ngủ được nhất định là do có ánh sáng, vậy thì tắt đèn đi là được.
Hắn ngồi dậy, vươn dài cánh tay, nửa người lướt qua khoảng không trên người Cố Thanh Bùi, nghĩ muốn tắt cái đèn bàn kia đi.
Chẳng ngờ hắn vừa động, Cố Thanh Bùi bất chợt mở mắt, kinh ngạc nhìn hắn.
Nguyên Dương cũng bị anh làm cho hoảng sợ, nửa trên vẫn duỗi tay nửa dưới lại lui về, kết quả toàn thân không ổn định, cả nửa người trên ngã lên người Cố Thanh Bùi.
Cố Thanh Bùi rên lên một tiếng, dồn sức đưa tay đẩy ra.
Nguyên Dương bị anh đẩy vào bụng, dạ dày cuồn cuộn một trận. Không nghĩ tới khí lực của Cố Thanh Bùi lại lớn đến vậy, hắn không phòng bị, không khác gì bị cho một quyền vào giữa bụng.
Hắn lập tức nổi giận, một phen kẹp lấy cổ Cố Thanh Bùi, nghiến răng nói: "Muốn chết à."
Ánh mắt Cố Thanh Bùi khôi phục một tia tỉnh táo, nhíu mày nói: "Cậu muốn làm gì?" Khi nói chuyện hô hấp có chút dồn dập không dễ phát hiện .
Nguyên Dương hung hăng nói: "Tắt đèn. Anh lại dám đánh tôi!"
Cố Thanh Bùi hít vào một hơi, Nguyên Dương cơ hồ đặt cả người trên thân anh. Trọng lượng kia thực sự rất nặng, cách hai tầng quần áo, anh có thể rõ ràng cảm giác được cơ ngực đang căng phồng theo hô hấp của Nguyên Dương, từng chút từng chút chạm vào lồng ngực anh. Điều này đối với anh mà nói, thật sự là kích thích không nhỏ, anh lạnh mặt, nói ra từng chữ một: "Xuống khỏi người tôi ngay."
Nguyên Dương cúi đầu liền thấy, cơ hồ cả nửa người trên của mình đều đè lên thân Cố Thanh Bùi, tư thế này thật sự rất không thích hợp. Hắn nhanh chóng chống người dậy, trên mặt hiện lên một tia khó xử.
Cố Thanh Bùi thở ra một hơi, theo bản năng cuộn tròn thân thể lại, vươn tay tắt đèn đi.
Nguyên Dương nằm lại vị trí cũ của mình, vừa rồi bởi vì bị đấm một cái liền phừng phừng nổi giận, hiện tại sau khi hơi bình tĩnh lại, nhịn không được hồi tưởng một chút cảm giác kỳ quái khi tiếp xúc vừa nãy.
Bình luận