Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 13: 13

Thẳng đến bữa trưa, Cố Thanh Bùi suốt buổi sáng cũng chưa nhìn thấy bóng dáng Nguyên Dương đâu, không biết là chạy đến góc nào hút thuốc, hay là lại hờn dỗi mà bỏ đi rồi.

Mắt không thấy thì tâm không phiền, hơn nữa anh lại có lý do trừ tiền lương của Nguyên Dương. Phỏng chừng ba nghìn đồng tiền lương này, tới cuối tháng một xu cũng chẳng còn, nếu khi đó Nguyên Dương còn sống được thật phóng khoáng, anh sẽ hỏi thử hắn xem là ăn của ai ở chỗ ai. Nếu như sống không tốt, thì chính là hợp ý anh rồi.

Thời điểm trước kia anh ở xí nghiệp nhà nước, quản lý con người chính là dựa vào đủ loại quy định cứng nhắc để áp chế. Không phục? Trừ lương. Không tuân thủ quy định? Trừ lương. Coi thường quy định? Trừ lương. Không chỉ trừ lương tháng, khảo sát hiệu quả năng suất lao động kém, tiền thưởng vĩnh viễn được ít nhất, thăng chức tăng lương vĩnh viễn không có phần. Cứ trị người như vậy, hai ba lần là có thể đi vào nề nếp. Không nề nếp thì hoặc là từ chức, hoặc là mãi mãi đứng ở một góc chịu thất bại. Tóm lại, bất luận thế nào, mục đích chuẩn hóa quản lý công ty của anh đều có thể đạt được. Chính là cái chiêu trừ tiền lương này lúc trước đối với Nguyên Dương hiển nhiên là sử dụng không được tốt lắm, cho nên thế nào cũng phải khiến hắn cảm thấy tiền lương hữu dụng mới được.

Tuy hy vọng thành công của chiêu thức này không lớn, nhưng chí ít vẫn tạo ra chút ảnh hưởng với Nguyên Dương. Nguyên Dương là người cực kỳ ngạo mạn như vậy, tuyệt đối sẽ không chịu thua, anh sẽ nhìn xem Nguyên Dương sống dựa vào ba nghìn một tháng như thế nào.

Sau khi ăn xong cơm trưa, Cố Thanh Bùi ngồi trong văn phòng nghỉ ngơi, định tiêu hóa một chút rồi đi ngủ một giấc, mấy ngày nay bởi vì chuyện của Nguyên Dương, nghỉ ngơi vẫn không được tốt lắm.

Nghỉ ngơi hai mươi phút, anh định đi vào phòng nghỉ trưa. Anh đặt thêm mấy bộ đồ ngủ trong phòng, dù sao tây trang là ủi phẳng phiu cũng không thể mặc đi ngủ, ngủ dậy sẽ nhìn không nổi.

Lúc anh đang cởi quần áo thay đồ ngủ, cửa đột nhiên bị mở ra.

Cố Thanh Bùi kinh ngạc quay đầu lại, Nguyên Dương đang cau mày đứng ở cửa.

Cố Thanh Bùi mặc quần lót co giãn màu đen, hai chân dài cùng eo hông nhỏ gầy lộ ra. Anh chân trần đứng trên sàn nhà, cầm trong tay áo ngủ vải bông, bởi vì cởi ca-ra-vát mà không cẩn thận làm tóc mái rối loạn rũ xuống trán. Ánh mắt luôn ẩn giấu rất nhiều cảm xúc cũng bị anh bỏ xuống, khiến cho anh nhìn qua trẻ đi vài tuổi. Trút bỏ một tầng tây trang kia, khí chất tinh anh trên người anh hết sạch, bộ dáng nửa thân trần ngơ ngẩn kia lại có thêm vài phần tự nhiên cùng tùy ý.

Nguyên Dương không nghĩ tới một người mặc quần áo với cởi quần áo lại có sự chênh lệch lớn như vậy. Thật giống như thân tây trang kia là võ trang trên người Cố Thanh Bùi, một khi loại bỏ, con người này, bề ngoài chí ít sẽ không còn loại khí thế áp bức người nữa.

Chẳng lẽ đối phó với gã đàn ông này là phải lột sạch gã ư?

Nguyên Dương sau khi ý thức được bản thân lại sinh ra ý tưởng như thế, liền bị chính bản thân mình doạ sợ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...