Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 12: 12

Hai ngày nghỉ, Cố Thanh Bùi đều ở rịt trong nhà không ra ngoài.

Chuyện với Nguyên Dương làm cho anh có chút phiền lòng. Anh liền dứt khoát không nghĩ đến nữa, binh đến thì đánh chặn, nước đến thì đắp bùn, sóng to gió lớn gì anh cũng đã đều trải qua, anh không tin bản thân ứng phó không nổi một thằng ngốc mới có hơn hai mươi tuổi.

Buổi sáng ngày thứ Hai, anh đúng giờ xuống lầu, Nguyên Dương cũng đúng giờ ở dưới lầu chờ anh, bất quá sắc mặt âm trầm, vừa thấy liền chuẩn bị nổi cơn bão táp.

Con mắt Nguyên Dương giống như chim ưng, lúc bị cặp mắt hung tợn kia nhìn chằm chặp, thực làm cho con người ta không rét mà run.

Cố Thanh Bùi cũng là thân thể người phàm, cũng rất sợ đau, nhìn bộ dáng Nguyên Dương như đang muốn đánh mình, tuy rằng cũng coi như đúng theo tâm nguyện của anh, nhưng nói thế nào cũng quá là dọa người.

Anh theo bản năng định chắn cặp máy tính trước ngực. Vừa vặn bên cạnh chính là xe của anh, anh bất giác liền chần chừ đứng bên cạnh xe, hỏi: "Làm sao vậy? Không ngủ được à?"

Nguyên Dương lạnh giọng nói: "Anh giả vờ ngốc cái gì, là anh giật dây ba tôi để đòi tiền tôi cơ mà."

Cố Thanh Bùi bày ra vẻ mặt thực vô tội, "Hiểu lầm rồi, tôi chỉ nói với chủ tịch Nguyên, tốt nhất là để cậu độc lập kinh tế."

"Tôi mẹ nó như thế nào mà không độc lập."

"Chuyện này là chuyện của cậu, tôi cũng không quá rõ, không biết chủ tịch Nguyên đã làm gì?" Cố Thanh Bùi mang biểu tình khó hiểu, ánh mắt đặc biệt thành khẩn.

"Anh mẹ nó đừng có mà giả bộ!" Nguyên Dương gầm lên một tiếng, "Tất cả tôi đều đã trả cho ba rồi, anh cao hứng rồi chứ!"

Cố Thanh Bùi chớp chớp mắt, "A? Nguyên Dương à, tôi thật sự không biết cậu đang nói cái gì."

Anh thầm nghĩ thằng ngốc này thật sự là một chút kích động cũng chịu không nổi, chẳng khác gì suy nghĩ của anh, chỉ cần Nguyên Lập Giang đòi tiền, chắn chắn lòng tự trọng của hắn tăng vọt, liền lập tức trả lại hết.

Chính là nắm được điểm này, anh mới khiến Nguyên Lập Giang làm như vậy, không cho Nguyên Dương một chút giáo huấn thực sự, thì khó có thể khuất phục được. Giáo huấn lần này đối với Nguyên Dương hẳn là không nhỏ, bất kể là ai nếu phải phun hết tiền từ trong miệng ra ngoài, khẳng định đều rất khó chịu, nhìn biểu tình của Nguyên Dương là biết.

Bất quá, tình hình bản thân dường như cũng có chút nguy hiểm. Cố Thanh Bùi nhìn chung quanh, bởi vì còn quá sớm, cách xa xa bãi đỗ xe mới có thể nhìn thấy một người, bất quá có người cũng vô dụng.

Nguyên Dương hừ lạnh nói: "Sau lưng thì cái gì cũng dám làm, ngoài mặt thì làm bộ đáng thương, Cố Thanh Bùi, tôi thật muốn bóp chết anh mà."

Cố Thanh Bùi lộ ra nụ cười mang tính chất trấn an, "Nguyên Dương, cậu bình tĩnh một chút. Kỳ thật cậu ngẫm lại xem, đây cũng là chuyện tốt, nếu cậu thật sự muốn chủ tịch Nguyên không quản thúc cậu nữa, cậu phải làm cho bản thân chân chính độc lập. Chờ một ngày cậu kiếm được nhiều tiền hơn chủ tịch Nguyên, nhất định ngài ấy muốn quản cậu cũng không được."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...