Chap 118: 118
Nguyên Dương treo quần áo tùy thân vào trong tủ quần áo của Cố Thanh Bùi. Cố Thanh Bùi cười nói: "Em đó, chẳng có chút khách khí gì cả, bảo ở là liền ở luôn."
"Bác gái đã nói như vậy rồi, chẳng lẽ em còn có thể không hiểu ý sao? Hơn nữa..."
Nguyên Dương quay đầu lại, mỉm cười nhìn anh một cái, "Em ngủ ở phòng anh là chuyện đạo nghĩa rõ ràng mà."
Cố Thanh Bùi chầm chậm dịch lại gần, hai tay từ sau lưng luồn vào trong áo Nguyên Dương, ve vuốt qua lại cơ ngực hắn, anh thấp giọng cười nói: "Không ngờ cha mẹ anh lại quá tiến bộ như thế, em nói đúng, sao có thể cô phụ sự thấu hiểu của họ chứ."
Nguyên Dương lúc này chịu không nổi sự khiêu khích của Cố Thanh Bùi, quăng hết quần áo, xoay người liền đè ngã Cố Thanh Bùi xuống giường, hô hấp của hắn trở nên nặng nề, "Sao thế, hôm nay lại chủ động như vậy?"
Cố Thanh Bùi híp mắt cười nói: "Không biết, có lẽ là do tối nay ăn ba ba nhiều quá."
Nguyên Dương nhẹ nhàng cắn cắn bờ môi anh," Thế sao, để em xem hoả khí của anh có vượng không nào." Nói xong liền cách quần nắm lấy bảo bối của Cố Thanh Bùi, nhẹ nhàng miết hai cái.
Cố Thanh Bùi ôm cổ Nguyên Dương, ngậm lấy bờ môi hắn nhẹ nhàng mút, đầu lưỡi liếm qua răng nanh trơn bóng của Nguyên Dương, quấn lấy đầu lưỡi ướt mềm của Nguyên Dương khiến nụ hôn trở nên tràn ngập hương vị tình sắc.
Nguyên Dương một phen lột bỏ quần áo anh, một bên nhiệt liệt đáp lại nụ hôn này.
Cố Thanh Bùi hôm nay thật sự có chút chủ động âu yếm hắn. Con người Cố Thanh Bùi, bên ngoài từ trước đến nay vẫn luôn thích tỏ vẻ kiêu ngạo, ngay cả lúc ở nhà cũng đoan chính, anh dù rằng ở trên giường có nhiệt tình đến đâu, cũng cực ít biểu hiện thành thực. Vậy nên sự chủ động ngày hôm nay của Cố Thanh Bùi, đối với Nguyên Dương mà nói là một sự kinh hỉ, hắn tận tình hưởng thụ nụ hôn nồng nhiệt của Cố Thanh Bùi, song cũng nhịn không được hỏi: "Anh hôm nay thật quá bất thường, bình thường đâu có vậy đâu."
"Bình thường thế nào hả."
"Bình thường đáng ghét nhất là vờ vĩnh đoan trang."
Cố Thanh Bùi cắn hắn một cái, cười mắng: "Lại muốn ăn đòn hả."
"Mà ngay cả bộ dáng giả vờ đoan trang của anh em cũng thích." Nguyên Dương cười thấp nói: "Lúc anh mặc quần áo càng giả vờ đến lợi hại, thì bộ dáng khi thoát y lại càng phóng đãng, em thích vô cùng. Anh biết không, mỗi lần thấy bộ dáng anh nghiêm trang chỉ bảo em, em chỉ muốn lột sạch anh ra mà làm thôi."
"Ranh con, anh cảm thấy anh giả vờ đoan chính còn hơn cái đồ lưu manh thực sự nhà em."
Nguyên Dương vuốt làn da trơn nhẵn của anh, khẽ cười nói: "Cho nên hai ta là đôi lứa xứng đôi..."
Hai người lột quần áo đối phương xuống, rất nhanh liền cởi đến sạch bách, trần trụi quấn quýt vào nhau. Cố Thanh Bùi tại khoảng nghỉ giữa nụ hôn với Nguyên Dương, thở nặng nề nói: "Anh rất vui"
"Sao cơ?"
Ánh mắt Cố Thanh Bùi thâm thúy lại sáng ngời, "Anh rất vui, không ngờ cha mẹ lại thấu hiểu như vậy, dễ dàng tiếp nhận em như vậy, cho nên anh.. anh rất vui." Anh ôm lấy Nguyên Dương, mặt chôn vào cổ Nguyên Dương, thở dài nói: "Thật sự là rất vui, không làm gì đó để chúc mừng ngày này, quả thực lãng phí." Nói xong câu cuối cùng, thanh âm của Cố Thanh Bùi có chút run rẩy, thậm chí có chút nghẹn ngào.
Bình luận