Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 117: 117

Những lời này của Nguyên Dương không phải thuận miệng mà nói, hắn sau khi trở về thật sự bắt đầu chuẩn bị cùng Cố Thanh Bùi về quê.

Cố Thanh Bùi biết bản thân có muốn ngăn cản cũng không được, chính là nghĩ đến việc thật sự mang Nguyên Dương về nhà, chính thức giới thiệu cho cha mẹ mình, liền có phần hoảng hốt.

Từng có một lần Nguyên Dương không mời mà đến, mà khi đó, anh vẫn luôn cho rằng anh và Nguyên Dương đã đến kết thúc. Chính là lần này không giống như vậy, lần này là anh và Nguyên Dương thật sự muốn xác định quan hệ, bắt đầu lại một lần nữa. Lần này trở về, chẳng phải là không khác gì đưa đối tượng chính thức về nhà sao.

Cha mẹ anh hẳn là sẽ rất cao hứng, mẹ anh dường như có ấn tượng rất tốt với Nguyên Dương...

Thời điểm Cố Thanh Bùi đang trằn trọc ngủ không yên, một cánh tay hữu lực từ sau lưng ôm lấy eo anh.

Nguyên Dương dùng chóp mũi cọ cọ lưng Cố Thanh Bùi, "Ngủ không được à."

"Ừ, khả năng là uống trà nhiều quá rồi, ồn đến em sao?"

"Anh lăn qua lộn như vậy làm sao em có thể ngủ được."

"Vậy anh ngồi dậy một lúc, em ngủ trước..." Chưa nói hết đã muốn xuống giường.

Nguyên Dương liền kéo anh lại, "Đừng, trời lạnh lắm, ngoan ngoãn nằm đi. Anh ngủ không yên là muốn có em bầu bạn hả? Nói đi, chúng ta lại làm thêm mấy hiệp nữa nha." Nguyên Dương vuốt ve phần bụng ấm áp của Cố Thanh Bùi, ngoài miệng tuy rằng nói vậy, động tác cũng không mang hương vị nhục dục, chỉ ôn nhu ve vuốt.

Cố Thanh Bùi cười hai tiếng, anh xoay người lại đối diện với Nguyên Dương, "Chúng ta nói chuyện một lát đi."

"Được."

Ánh mắt hai người giao nhau trong bóng đêm, bọn họ chỉ cần nhìn ánh mắt đối phương, cảm xúc ấm áp bên trong đó cũng đã đủ để chứng minh hết thảy.

Cố Thanh Bùi nhẹ giọng nói: "Ngày mai em gặp cha mẹ anh thì tỏ ra chút mô phạm tinh anh của người trên thương trường đi, đừng có giống y như hai năm trước, vừa nhìn đã biết là thứ trẻ ranh con nít."

"Chẳng phải cha mẹ anh rất thích em sao."

"Cha anh là tôn trọng anh với mẹ thôi, chứ chẳng phải là thấy em đẹp trai đâu, mà em nhìn thế nào cũng không giống người có thể chung sống được."

Nguyên Dương nhướn mày, nhếch khóe miệng cười, "Yên tâm đi, lần này em nhất định sẽ biểu hiện thật tốt, khẳng định làm cho cha mẹ chúng ta biết, con trai bọn họ đã được gả cho một người đàn ông đáng tin cậy."

Cố Thanh Bùi cười mắng: "Bớt chém gió đi."

"Sao lại chém gió chứ, anh còn lo em hầu hạ chưa tốt à? Hử?" Nguyên Dương xoa xoa mông anh, mang ẩn ý bên trong nói: "Em hầu hạ anh có tốt không nào?"

Cố Thanh Bùi vỗ vỗ hai má hắn, cười thấp nói: "Cũng được, chó săn nhỏ đã trưởng thành rồi."

Nguyên Dương nhíu đầu mày, "Chó săn nhỏ gì chứ? Em nhỏ khi nào hả."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...