Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 115: 115

Thời điểm Cố Thanh Bùi được Nguyên Dương đánh thức còn tưởng rằng trời chưa sáng. Mở mắt ra nhìn mới phát hiện nửa thân hình của Nguyên Dương đã chặn ánh sáng lại, đập vào tầm mắt anh chính là cơ ngực trần trụi rắn chắc của Nguyên Dương, bên trên còn có dấu răng anh đã cắn tối qua.

Nguyên Dương nhẹ nhàng vuốt thắt lưng anh, "Có dậy không? Sắp chín giờ rồi."

"Dậy chứ, muộn đến vậy rồi... Sao không gọi anh dậy sớm chút."

Nguyên Dương khẽ hôn lên khuôn mặt anh, "Sợ anh mệt mà, anh tuổi này rồi.."

Cố Thanh Bùi nhéo tay hắn một cái, uể oải nói: "Tuổi tác anh thì sao chứ, muốn ăn đòn hở."

Nguyên Dương cười thấp thành tiếng,"Đùa chút thôi mà, anh lại cứ để bụng."

Nếu không phải có Nguyên Dương, Cố Thanh Bùi chưa bao giờ cho rằng tuổi tác của mình có vấn đề gì. Ba mươi lăm chính là độ tuổi tốt nhất của người đàn ông, sự nghiệp thành công, chững chạc từng trải, đi đâu cũng được ngưỡng mộ, nhưng khi có một tình nhân nhỏ mới ngoài hai mươi thì không còn giống như vậy nữa. Anh lạnh tanh nói: "Anh cũng không thấy là em nói đùa, lần đầu tiên gặp mặt chẳng phải em đã nói anh rõ ràng đã trông già đi rồi sao. Anh đâu có khả năng năm sau trẻ hơn năm trước cho được, hiện tại chỉ là thấy già, sau này mà già thật thì phải làm sao đây hả chàng trai?"

Nguyên Dương hung hăng hôn anh một cái, "Đến cái ngày già cỗi không ai thèm nữa, anh sẽ chẳng thể có hai lòng với em, đến lúc đó ngoại trừ em ra thì còn có ai chịu đè anh nữa chứ."

"Cái đệch, cái miệng em không nói được một câu nào ra hồn. Sao anh phải đi tìm người thượng chứ, anh trước giờ chỉ thượng người khác, chỉ cần lúc đó anh còn cương lên được, anh...."

"Khoan đã." Nguyên Dương đột nhiên nắm lấy cằm anh, trừng lớn ánh mắt nhìn anh, "Anh vừa nói gì?"

Cố Thanh Bùi trừng mắt nhìn hắn một cái, chọc ghẹo nói: "Anh nói dù có già cũng chẳng cần em đâu."

"Không phải cái đó, phía trước cơ."

"Chỉ cần anh còn cương..."

"Trước nữa."

"Em rốt cuộc muốn hỏi cái gì." Cố Thanh Bùi khó hiểu.

Nguyên Dương lật mình đè lên người anh, hô hấp có chút nặng nề, "Anh nói anh chỉ thượng người khác? Vậy thời điểm anh ở bên em, có phải chỉ có em là từng được vào trong hay không?"

Cố Thanh Bùi trừng hai mắt, "Em còn mặt mũi để nói hả, đó là cưỡng gian."

Nguyên Dương cọ cọ trên người anh, giữ cằm anh hôn, hôn đến Cố Thanh Bùi thở không nổi nữa mới buông ra. Cố Thanh Bùi có thể rõ ràng nhìn thấy tia sáng hưng phấn trong mắt hắn, "Có phải chỉ có mình em hay không? Nói như vậy thì em chính là người đàn ông đầu tiên của anh."

Cố Thanh Bùi cười mắng: "Nói nhảm, lúc anh mười sáu đã ngủ với người ta rồi, sao đến phiên em là người đầu tiên chứ."

Nguyên Dương xoa mông anh, cười tà nói: "Nhưng đã có ai cắm vào nơi này chưa? Chỉ có em thôi phải không? Chỉ có em thôi hở."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...