Chap 114: 114
Nguyên Dương đè Cố Thanh Bùi hôn nửa ngày, dưới sự thúc giục của anh mới chịu buông tha. Thời điểm ánh mắt hai người tiếp xúc, thế nhưng lại cảm thấy gò má nóng đến hoảng hốt.
Cố Thanh Bùi vuốt mắt, vì che dấu xấu hổ, cấp tốc nói: "Chúng ta không còn bao nhiêu thời gian nữa, hiện tại anh quay về công ty chuẩn bị tài liệu, em xem mình có thể làm được gì thì mau chóng làm đi."
Nguyên Dương nói: "Ngày mai em hẹn người của ngân hàng X nói chuyện, hiện tại cái gì cũng không làm được, em quay về công ty cùng anh."
Cố Thanh Bùi nhìn đồng hồ, "Bây giờ mới hơn tám giờ, chi bằng hiện tại em hẹn người luôn đi."
"Em muốn quay về công ty với anh." Cố Thanh Bùi nhíu mày nhìn hắn một cái.
Nguyên Dương kéo cổ tay anh, không chút nào giấu diếm nói: "Em hiện tại chỉ muốn ở cùng với anh, chỉ muốn nhìn thấy anh, chỗ nào cũng không muốn đi." Cố Thanh Bùi dở khóc dở cười.
Hai người xuống lầu đi thẳng đến bãi đỗ xe, Nguyên Dương lái xe đến công ty Cố Thanh Bùi, lúc trên đường, một bàn tay hắn vẫn luôn nắm lấy tay Cố Thanh Bùi. Cố Thanh Bùi lúc ban đầu còn cảm thấy không được tự nhiên, anh dù sao cũng không phải thanh niên mười mấy hai mươi, có thể phóng khoáng biểu đạt nhiệt tình của bản thân, song nhiệt độ từ lòng bàn tay truyền đến làm cho anh sau cùng cũng không rút tay về.
Trong văn phòng tối đen một mảnh, khác hẳn lúc ban ngày.
Cố Thanh Bùi mang theo Nguyên Dương đến phòng tài liệu, lấy hết tư liệu mấy dự án ra, anh lật xem một chút, "Ngày mai anh phải bảo pháp vụ và tài vụ tăng ca, may sao đa số mấy mảnh đất này đều đã được thẩm định, bằng không nhất định là không kịp. Người bên ngân hàng kia đến tột cùng có mấy phần chắc chắn vậy? Nhỡ đâu..."
Nguyên Dương ôm lấy anh từ sau lưng.
Cố Thanh Bùi nhìn hắn, Nguyên Dương cũng nhìn anh, ánh mắt để lộ nồng nhiệt bất thường.
Anh nhìn ra được, tâm tư của Nguyên Dương căn bản không đặt trên chính sự, anh nhíu mày nói: "Chuyện chúng ta để sau nói tiếp, hôm nay trước tiên xử lý sơ qua sự việc một lần, ngẫm lại nhỡ thật sự không thể trả tiền, chúng ta phải ứng phó sao đây."
Nguyên Dương cúi đầu hôn lên cổ anh, tương đối tùy hứng nói: "Em mặc kệ, hiện tại em nghĩ không vào chuyện gì khác nữa, ngập tràn đầu óc chỉ có anh mà thôi."
Trái tim Cố Thanh Bùi chợt đập mạnh, anh nỗ lực duy trì trấn định, "Em chuyên nghiệp chút đi, bây giờ là lúc nào chứ."
"Em chờ lúc này đã hơn hai năm rồi, lúc nào cũng chẳng thể sánh được với lúc này." Nguyên Dương ngậm vành tai Cố Thanh Bùi, nhẹ nhàng cắn cắn, "Hết thảy những gì em làm, chính là vì lúc này." Đồng thời lúc nói chuyện, tay hắn đã luồn vào trong quần áo Cố Thanh Bùi, tận tình vuốt ve làn da trơn nhẵn kia.
"Đủ rồi, chúng ta hiện tại đang trong lúc nguy cấp đó."
"Em cũng đang trong lúc nguy cấp mà." Nguyên Dương cố ý thúc lên trước, Cố Thanh Bùi có thể cảm giác được dục vọng bừng bừng phấn chấn kia kêu gào muốn phát tiết.
Bình luận