Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 113: 113

Nguyên Lập Giang qua phút sững sờ, cười lạnh nói: "Khẩu khí thật lớn, cậu lấy cái gì để đảm bảo cho nó chứ?"

Cố Thanh Bùi bình tĩnh nói: "Công ty ở Bắc Kinh, Thanh Đảo, Hàng Châu cùng Tam Á của tôi đều phân biệt có dự án bất động sản, ở đông bắc còn có một dự án lâm nghiệp cỡ lớn. Tuy tiền mặt đều nằm trong đó, hơn nữa tương lai ba năm năm cũng chưa chắc đã có thể quy đổi, nhưng tổng ngạch tài sản của công ty ước chừng cũng đủ để bao phủ hạn mức vay của Nguyên Dương. Tôi có đủ thực lực đảm bảo cho cậu ấy hay không, không nhọc ngài quan tâm đâu."

Nguyên Lập Giang nhíu mày, "Đã xem nhẹ cậu rồi."

"Tôi công tác nhiều năm như vậy, có chút tích lũy cho bản thân cũng không kỳ quái, huống chi chút vụn vặt không đáng kể này, ở trong mắt chủ tịch Nguyên nhất định chẳng tính là gì."

Nguyên Lập Giang hừ lạnh nói: "Đó là toàn bộ gia sản của cậu phải không. Một khi Nguyên Dương không lấy được tiền, thì chính cậu sẽ rơi vào cảnh táng gia bại sản, Cố Thanh Bùi, con người cậu cẩn thận chặt chẽ như vậy, nguyện ý làm chuyện như thế này sao?"

Cố Thanh Bùi nhìn thẳng ông, "Tôi có chắc chắn của mình, cũng chẳng dám nhọc ngài quan tâm đâu."

Nguyên Lập Giang yên lặng nhìn Cố Thanh Bùi, con ngươi mang theo tìm tòi nghiên cứu cùng dò xét.

Cố Thanh Bùi khẽ nói với Nguyên Dương: "Đi thôi." Nói xong xoay người đi ra ngoài.

Thanh âm của Nguyên Lập Giang vang lên sau lưng, "Tôi sẽ xem hai người thứ hai có thể lấy được tiền ra hay không."

Nguyên Dương theo sát phía sau Cố Thanh Bùi, hai người một đường không nói chuyện, mãi đến khi đi qua một gian phòng trống, Nguyên Dương mới tóm cánh tay Cố Thanh Bùi, kéo anh vào trong phòng, thuận tay khóa cửa lại.

Nguyên Dương gắt gao nhìn khóa vào Cố Thanh Bùi, khí tức bất ổn, vành mắt phát hồng, "Anh vì cái gì mà muốn làm như vậy, tôi cho tới bây giờ chưa từng yêu cầu anh phải đảm bảo cho tôi."

"Tôi là vì dự án của chúng ta, chúng ta có lợi ích chung, tôi..."

"Nhảm nhí!" Nguyên Dương đè bờ vai anh, nhìn xoáy thẳng vào ánh mắt né tránh của Cố Thanh Bùi, ngực hắn phập phồng không ngừng, tựa hồ kiềm nén cảm xúc cường liệt, "Cố Thanh Bùi, nói thật cho tôi, sao anh lại muốn làm như thế. Anh biết rõ đảm bảo cho người khác phải chấp nhận rủi ro như thế nào, công ty này là gia sản cả đời của anh, là toàn bộ tích lũy của anh, anh vì cái gì mà dám đảm bảo cho tôi chứ? Anh vì sao lại làm như vậy? Nói thật cho tôi mau!" Nguyên Dương đã kích động đến tay phát run, hắn nắm bả vai Cố Thanh Bùi, nắm đến bả vai Cố Thanh Bùi đau nhức.

Vì sao lại làm như vậy? Bởi vì khi thấy Nguyên Dương thất thế trước Nguyên Lập Giang, anh không thoải mái.

Cố Thanh Bùi anh từ nhỏ đã chín chắn hơn so với bạn đồng trang lứa, sống ba mươi lăm năm, thời điểm vì kích động mà hành sự sau đó hối hận anh cơ hồ nghĩ không ra. Anh cho tới nay đều đi từng bước chắc chắn, ngay cả điểm dừng chân cũng đều tính toán kỹ càng rồi mới bước tiếp. Mỗi một bước sử dụng bao nhiêu lực đạo, bỏ ra khí lực như thế nào, có thể thu hoạch được gì, có thể mất gì, anh đều phải tính trước tính sau rành mạch, mới dám tiến lên phía trước. Anh nằm mơ cũng sẽ không nghĩ đến, chỉ trong một ý niệm, đã liền tung hết gia sản của mình ra ngoài.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...