Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 111: 111

Cố Thanh Bùi run giọng nói: "Nguyên Dương, cậu khóc sao?" Anh có thể cảm nhận được sự run rẩy của cơ thể Nguyên Dương, anh thậm chí còn cảm thấy đầu vai mình có chút ướt át, không biết có phải là do anh ảo giác hay không.

"Nhảm nhí." Nguyên Dương dùng âm lượng cực nhẹ nói.

Cố Thanh Bùi do dự nâng tay, sờ sờ tóc Nguyên Dương, anh đấu tranh nửa ngày, mới phun ra ba chữ: "Tôi không sao."

Nguyên Dương không lên tiếng, chóp mũi hắn cọ cọ cổ Cố Thanh Bùi, vẫn như cũ duy trì tư thế gắt gao ôm Cố Thanh Bùi, không chịu buông tay.

Cố Thanh Bùi thấp giọng nói: "Cậu làm gì người kia vậy?"

"Phế rồi." Nguyên Dương ngắn gọn nói.

"Đừng để xảy ra chuyện gì. "

"Anh không cần phải xen vào." Nguyên Dương nhắm hai mắt lại, hít thật sâu hương vị thuộc về Cố Thanh Bùi, thân thể dần dần thoát ly khỏi trạng thái hung ác, trong lòng chầm chậm bình tĩnh lại, "Tôi sẽ xử lý tốt, đừng lo lắng nữa." Hắn khịt mũi, rốt cục ngồi thẳng người dậy, mắt đục đỏ ngầu nhìn băng gạc quấn sơ sài trên đầu Cố Thanh Bùi, còn có vết sưng phồng trên mặt.

Hắn thúc giục lái xe, "Lái nhanh lên, còn bao lâu nữa mới đến bệnh viện."

"Còn bốn năm ki lô mét nữa."

"Nhanh lên." Nguyên Dương không dám đụng vào bên mặt sưng phù của Cố Thanh Bùi, cũng không dám chạm lên mái tóc kết thành khối máu của Cố Thanh Bùi. Bàn tay vươn ra lại không biết đặt vào đâu, biểu tình lộ rõ sự thống khổ khôn xiết.

Cố Thanh Bùi nắm lấy tay hắn, "Được rồi, tôi quả thực không sao mà, chỉ là đầu có hơi váng vất thôi."

Nguyên Dương khàn khàn giọng nói: "Bây giờ anh biết vì sao tôi muốn trông chừng anh chưa." Bắt đầu từ lúc Lưu Cường xông vào trong nhà bọn họ, lấy đi laptop của hắn, hắn đã liền canh cánh trong lòng vấn đề an toàn của Cố Thanh Bùi. Một người đàn ông nếu không thể bảo hộ tốt người của mình, vậy chỉ đáng vứt đi. Hiện tại hắn chứng kiến Cố Thanh Bùi đầu quấn băng, mặt sưng phồng, lại thêm thần sắc mỏi mệt, liền muốn hung hăng cho bản thân một trận.

Bất kể là người nào dám tổn thương Cố Thanh Bùi, hắn cũng sẽ không buông tha. Nhưng kẻ mà hắn không thể bỏ qua nhất lại là bản thân, hết thảy của hết thảy, khởi nguồn đều là do đoạn video kia. Nếu không có nó, chuyện gì cũng sẽ không xảy ra, Cố Thanh Bùi sẽ không phải chịu nhục nhã, sẽ không rời khỏi hắn, cũng sẽ không dẫn đến một màn của ngày hôm nay.

Hắn dù có oán hận Cố Thanh Bùi vứt bỏ mình như thế nào, cũng đều là mượn cớ cho bản thân. Kẻ hắn hận nhất kỳ thật chính là bản thân mình, là bản thân lỗ mãng, không chịu thua kém trước kia.

Cố Thanh Bùi nhíu mày nói: "Đó không phải là lý do để cho cậu giám sát tôi, chẳng ai sẵn lòng để bị giám sát cả."

Tay Nguyên Dương kề lên gáy Cố Thanh Bùi, phòng ngừa cho anh bởi vì xe xóc nảy mà đụng đầu, "Tôi hiện tại không muốn tranh luận bất cứ vấn đề gì với anh hết, đợi xử lý thương tích xong xuôi rồi nói sau."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...