Chap 109: 109
Thư ký trưởng Liên hội doanh nghiệp đề xuất ngày chính thức ký kết hợp đồng, được định vào thứ hai tuần kế tiếp.
Cố Thanh Bùi sau khi nhận được thông báo liền gọi điện thoại cho Nguyên Dương, hỏi hắn về khoản tiền giải ngân chưa có.
Nguyên Dương nói: "Ngân hàng hẳn là cuối tuần này mới chi tiền."
"Thoả thuận đảm bảo đã ký chưa?"
"Mới vừa nhận được ngày tháng xác định, ngày mai tôi sẽ đến tập đoàn XX ký hiệp thương, có sự bảo đảm của bọn họ, khoản tiền bên ngân hàng sẽ không có vấn đề gì đâu."
"Cậu quả thực rất có năng lực, khiến tập đoàn XX dám vì cậu mà đảm bảo cho vay khoản lớn như vậy."
"Tôi từng hợp tác với bọn họ, cũng đã kiếm cho bọn họ không ít."
"Vậy là tốt rồi."
Nguyên Dương qua điện thoại, tưởng tượng đến biểu tình thoáng nhíu mi, chuyên tâm suy tính lúc này của Cố Thanh Bùi, nơi trái tim liền tuôn trào một dòng nước ấm, hắn hỏi: "Anh có cao hứng không?"
"Gì cơ?"
"Dự án này thành công, kiếm được thật nhiều tiền, anh sẽ cao hứng chứ?"
"Sao lại không cao hứng."
"Vậy thì tốt rồi."
Cố Thanh Bùi thoáng ngừng, "Nguyên Dương, cậu muốn nói gì?"
"Trước kia anh luôn chê tôi khiến anh phiền lòng, mang thêm cho anh phiền toái, hiện tại chung quy đã có thể khiến anh cao hứng được một chút rồi."
Cố Thanh Bùi khẽ cười, "Cậu cho rằng mình hiện tại sẽ không còn khiến lòng tôi phiền, không thêm phiền toái cho tôi ư?"
"Bất kể thế nào..."
"Cậu trước kia cũng đã từng khiến tôi cao hứng mà." Cố Thanh Bùi nhẹ giọng nói. Nguyên Dương ngây ngẩn, thanh âm của hắn có đôi chút run rẩy, "Là có ý gì."
Cố Thanh Bùi xoa ấn đường, ý thức được bản thân thất thố, giọng nói của anh khôi phục bình thường, "Không có gì, không nói nữa, tôi còn phải đi họp, khi nào khoản tiền giải ngân thì báo cho tôi một tiếng."
"Đợi đã!" Nguyên Dương kêu lên: "Cố Thanh Bùi, vốn những lời này tôi không muốn hỏi qua điện thoại... Trước kia trong lòng anh đã từng có tôi sao?"
Hô hấp của Cố Thanh Bùi bị kiềm hãm, thanh âm nghẹn lại trong cổ họng, nuốt không được nhổ không ra.
"Anh trước giờ chưa từng nhắc đến."
"Cậu hỏi điều này..... có nghĩa lý gì chứ? Không phải cậu hận tôi đã vứt bỏ cậu, không phải cậu tính khi kết hôn sẽ gửi thiệp mời cho tôi ư. Chuyện rối rắm trước kia, đến tột cùng còn có ý nghĩa gì nữa đâu."
Nguyên Dương chầm chậm nói: "Cố Thanh Bùi, anh đang ghen phải không?"
"Tôi không rảnh tiếp tục loại đề tài vô vị này, nếu không có chuyện quan trọng gì nữa thì đừng gọi điện thoại cho tôi." Anh nói xong chẳng hề chần chừ, trực tiếp ngắt điện thoại. Anh nhắm mắt lại xoa bóp huyệt Thái Dương nửa ngày, mới lấy lại tinh thần một chút.
Bình luận