Chap 108: 108
Thời điểm hai người thở gấp tách ra, bọn họ đều từ trong mắt đối phương thấy được một chút không bình thường. Một không khí dày đặc không cách nào hình dung được quanh quẩn xung quanh hai người, làm cho tâm bọn họ cảm nhận được một loại kích động trước nay chưa từng có.
Cố Thanh Bùi là người trước tiên chịu không nổi không khí như vậy, trái tim đang kêu gào thứ gì đó, anh sắp khống chế không nổi nữa. Anh vội vàng quay mặt, giả bộ trấn định nói: "Tôi muốn gọi điện thoại." Nói xong gọi điện đến trợ lý của mình.
Nguyên Dương trân trân nhìn anh một lúc lâu, mới dời ánh mắt khỏi mặt Cố Thanh Bùi.
Nụ hôn kia cho hắn cảm giác thật khác biệt, thật giống như hai người trong nháy mắt đã quay về thời điểm hai ba năm trước, nụ hôn khi đó cũng tràn ngập nhiệt độ cùng cảm xúc, tựa như hiện tại vậy. Hoài niệm quá khứ đánh sâu vào trái tim hắn, trong nháy mắt đó, hắn cảm thấy Cố Thanh Bùi cũng cảm nhận được, hắn không tin thời gian một năm bọn họ chung sống kia, đối với Cố Thanh Bùi mà nói chẳng là cái gì, hắn không tin Cố Thanh Bùi đã hoàn toàn quên hắn. Hắn đánh cược, Cố Thanh Bùi vẫn còn tình cảm với hắn.
Trợ lý của Cố Thanh Bùi báo cáo một chút tiến triển công việc hai ngày nay, sau đó Cố Thanh Bùi giao việc cho cậu, hai người nói tầm mười phút mới ngắt điện thoại.
Nguyên Dương cũng đã khôi phục bình tĩnh, hắn nói: "Tôi đã nhìn qua trợ lý nhỏ của anh, bộ dạng cũng rất không tồi. Sao hả, chọn lựa dựa theo khẩu vị của anh hả?"
"Cũng không hẳn là sai, thời điểm đến phỏng vấn tôi liếc mắt một cái liền nhìn trúng."
Nguyên Dương liếc mắt nhìn anh, "Anh còn muốn trâu già gặm cỏ non?"
Cố Thanh Bùi cười nhạo một tiếng, "Cậu ta với cậu bằng tuổi, nếu thật muốn ăn, vậy cũng không phải mới có một miếng đâu."
"Anh dám." Nguyên Dương trừng hai mắt.
Cố Thanh Bùi quay đầu qua chỗ khác, ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu lên mặt anh, anh hơi nheo ánh mắt lại, khóe miệng mang theo một ý cười không dễ phát giác.
Nguyên Dương nắm cằm xoay mặt anh lại, "Anh dùng phần mềm chặn giám sát của tôi phải không?"
Cố Thanh Bùi nhớ tới chuyện mình đã yêu cầu trợ lý đi làm, "Sao hả, tôi bảo vệ quyền riêng tư của bản thân thì sai ở đâu chứ?"
"Tôi không nói anh sai, chính là anh thực sự cho rằng làm vậy thì có tác dụng sao?"
Cố Thanh Bùi giễu cợt nói: "Không hiệu quả thì cậu đã không nhiều lời với tôi vậy rồi, số tiền này tiêu quả thật đáng giá."
Nguyên Dương không thảo luận đề tài này nữa, sản phẩm của khoa học kỹ thuật hiện đại có rất nhiều thứ siêu việt, hắn chính là muốn bất cứ lúc nào cũng có thể biết Cố Thanh Bùi đang ở nơi đâu. Từ hai năm trước hắn đã làm vậy, như vậy hắn có thể cảm giác bản thân vẫn nắm trong tay nhất cử nhất động của Cố Thanh Bùi. Hiện tại đã trở thành thói quen, một khi Cố Thanh Bùi thoát ly khỏi phạm vi nắm giữ của hắn, hắn liền cảm thấy hoảng hốt.
Hắn khuyết thiếu cảm giác an toàn như vậy, đều là nhờ ơn Cố Thanh Bùi ban tặng.
Nguyên Dương sờ sờ trán Cố Thanh Bùi, "Ngủ thêm một lát đi, không còn nóng như hôm qua nữa rồi."
Bình luận