Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 107: 107

Nguyên Dương hâm nóng đồ ăn xong, lại xào thêm rau cải, rồi bưng tới đầu giường cho Cố Thanh Bùi.

Hắn đưa một cốc nước ấm tới bên miệng Cố Thanh Bùi,"Súc miệng đi."

"Tôi còn phải dậy đánh răng đã."

"Đừng có dậy, bây giờ anh vẫn còn sốt."

Cố Thanh Bùi nhiều ít có chút quẫn bách, "Nhưng tôi cũng phải đi vệ sinh nữa."

Nguyên Dương nhíu mày, "Gấp lắm à?" Hắn hạ thấp người, hai tay chống hai bên sườn thân thể Cố Thanh Bùi, chóp mũi chạm vào chóp mũi Cố Thanh Bùi, "Tôi thấy anh cử động không tiện đâu, có cần tôi giúp anh đi tiểu không?"

Cố Thanh Bùi cụng vào trán hắn, sau đó lắc lắc đầu óc nặng trĩu, đẩy hắn ra, "Tránh qua một bên đi."

Một ngày một đêm không đi vệ sinh, anh quả thật nghẹn muốn chết. Tiếc rằng mới vừa đứng dậy, Cố Thanh Bùi liền cảm thấy trước mắt một trận trời đất quay cuồng, cả không gian ở trong tầm mắt anh đều méo mó, anh đã lâu không sốt cao đến vậy rồi.

Nguyên Dương ôm lấy thân thể lung lay sắp ngã của Cố Thanh Bùi, "Thế nào? Đứng không vững hở." Hắn ôm thắt lưng Cố Thanh Bùi dìu người tới tận phòng tắm, kế tiếp vươn tay, kéo quần ngủ của Cố Thanh Bùi xuống.

Cố Thanh Bùi có chút xấu hổ cùng giận dữ, "Đủ rồi đó, để tôi tự làm." Một người đàn ông trưởng thành lại như một đứa bé không thể tự sinh hoạt cá nhân, đi vệ sinh cũng cần người chiếu cố đã đủ mất mặt lắm rồi.

Nguyên Dương hừ cười một tiếng, hung hăng vỗ mông anh hai cái, sau đó thả người lên bồn cầu, "Còn tỏ vẻ kiên cường gì với tôi nữa, toàn thân trên dưới trong ngoài của anh, có chỗ nào mà tôi chưa từng nhìn qua, sờ qua, liếm qua hả."

Cố Thanh Bùi đẩy hắn một cái, "Mẹ nó bớt giở trò tình thú đi, đừng nói nhảm nữa, mau ra ngoài đi."

Nguyên Dương nhìn khuôn mặt đỏ bừng của anh, cũng không biết là sốt, hay là ngượng ngùng, dù cho thế nào, cũng đều đặc biệt dễ nhìn. Hắn nhịn không được nhìn thêm một lúc, xong mới bước ra khỏi phòng tắm, đóng cửa lại.

Hắn ra ban công hút một điếu thuốc, trở lại phòng ngủ vậy mà lại nghe thấy trong phòng tắm vang lên tiếng nước.

"Đồ ngốc này." Nguyên Dương dập thuốc, trực tiếp đẩy cửa phòng tắm đi vào, "Ngốc vừa thôi, còn chưa hết sốt mà đã tắm rửa cái gì."

Cố Thanh Bùi đang chống hai tay lên vách tường gạch men, cúi đầu đứng dưới vòi hoa sen, để mặc dòng nước ấm áp xối đẫm toàn thân. Nghe thấy tiếng động, anh từ trong làn hơi nước tràn ngập phòng tắm xoay mặt qua, mái tóc ướt sũng dán vào hai gò má, sắc mặt trắng lộ nét ửng hồng, ánh mắt mê mang không phòng bị, thật giống như một con thú nhỏ lạc đàn, ngơ ngẩn nhìn Nguyên Dương.

Trong chớp mắt này, tâm Nguyên Dương bất chợt bị đánh một kích.

Hắn tựa hồ trong nháy mắt hiểu được bản thân vì cái gì lại thích Cố Thanh Bùi. Hắn thích tư thế oai hùng khi Cố Thanh Bùi thong dong chinh chiến thương trường, hắn thích Cố Thanh Bùi miệng lưỡi lưu loát cơ trí cùng cay nghiệt, hắn thích Cố Thanh Bùi trước mặt người khác vĩnh viễn mang theo bộ dáng tự tin tươi cười. Song hắn lại càng thích hơn bộ dáng hoàn toàn bất đồng giữa Cố Thanh Bùi với "giám đốc Cố", tỷ như bộ dáng mê người thành thực thẳng thắn trên giường, lại chẳng hạn như... bất cứ người nào cũng không thể thấy, chỉ riêng hắn có cơ hội đụng chạm tới —— những điều Cố Thanh Bùi che dấu thật sâu —— những lần yếu đuối ít bộc lộ ra.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...