Chap 106: 106
Cố Thanh Bùi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, lúc anh mở to mắt, phát hiện trước mắt một mảnh tối đen, chỉ có một chút ánh trăng lọt vào từ ngoài cửa sổ, giúp anh miễn cưỡng có thể thấy rõ bản thân vẫn đang ở phòng khách.
Anh đã ngủ, hoặc là nói đã sốt ngất đi. Anh cảm giác thân thể giống như bị tảng đá đè nặng, nặng đến ngay cả ngón tay anh đều nâng không nổi, đầu cũng đau đến tựa như muốn nứt ra. Anh miễn cưỡng vươn tay mò lấy điện thoại trên bàn trà, ấn phím nghe điện, "Alô?"
Thanh âm ra khỏi miệng, khàn khàn khô khốc.
Nguyên Dương bên đầu bên kia nghe thấy âm thanh đó, những lời muốn nói liền nghẹn lại, trong lòng căng thẳng, "Anh sao vậy?"
"Bị cảm thôi." Cố Thanh Bùi hữu khí vô lực nói, "Mang ít thuốc đến cho tôi đi."
"Đợi tôi." Nguyên Dương quyết đoán cúp máy, cầm chìa khóa, ngay cả quần áo cũng chưa thay, xỏ dép lê lao đi.
Cố Thanh Bùi thở hổn hển, đầu choáng váng một trận, mơ mơ màng màng lại thiếp đi.
Cũng không biết qua bao lâu, chuông cửa vang lên, một tiếng tiếp một tiếng, cực kỳ dồn dập.
Cố Thanh Bùi bị âm thanh kia làm phiền muốn chết, anh dùng hết sức bình sinh bò dậy khỏi ghế sofa, liêu xiêu lảo đảo đi đến trước cửa, mở cửa ra.
Lúc nhìn thấy Nguyên Dương, anh ngẩn người. Anh bị sốt đến mơ hồ, căn bản đã quên vừa mới tiếp điện thoại của Nguyên Dương, anh căn bản không biết bản thân lúc đó nói chuyện với ai, chỉ cảm thấy bản thân cứ tiếp tục như vậy sẽ sốt đến ngu ngơ, vậy nên liền cầu giúp đỡ theo bản năng.
Nguyên Dương một phen ôm thắt lưng anh, chống đỡ thân thể lảo đảo sắp ngã, sau đó bế ngang anh lên, đi về phía phòng ngủ.
Cố Thanh Bùi nhìn hắn một cái, "Là cậu à."
Nguyên Dương nhìn nét đỏ hồng bất thường trên mặt Cố Thanh Bùi, trong lòng bốc lên một ngọn lửa, "Còn có thể là ai chứ."
Hắn thả Cố Thanh Bùi lên giường, chất vấn nói: "Phát sốt mà không nói cho tôi biết, nếu tôi không gọi điện thoại cho anh, anh định sốt đến chết đó hả?"
Cố Thanh Bùi quay đầu, "Rót nước cho tôi."
Nguyên Dương nhìn anh yếu ớt, song bộ dáng vẫn không chịu yếu thế, có chút đau lòng. Hắn rót chén nước, nâng đầu Cố Thanh Bùi để cho anh uống.
Cố Thanh Bùi thở dài, bộ dáng vô cùng khó chịu.
Nguyên Dương lột tây trang cứng ngắc trên người anh xuống. Trên người anh đều bị mồ hôi thấm ướt, quần lót đầu đạn ẩm ướt dính sát vào thân thể, bảo bối của Cố Thanh Bùi từ bên trong gồ lên tạo nên một dấu tích nửa trong suốt hình túi. Tấm thân trắng lộ màu hồng phấn, toàn thân trải rộng ấn ký tối hôm qua Nguyên Dương lưu lại trên người anh, bộ dáng anh mềm nhũn nằm trên giường vô lực phản kháng, thực khiến người huyết mạch phun trào.
Nguyên Dương không biết tại sao, nhớ tới lần đầu tiên của hai người.
Lần đầu tiên đó đối với Cố Thanh Bùi mà nói cũng không phải tốt đẹp gì, nhưng lại khiến Nguyên Dương trọn đời khó quên. Cố Thanh Bùi buổi tối hôm đó bị chuốc thuốc kích thích, thân thể mềm nhũn như bùn, khiến hắn cảm nhận được sự cám dỗ trước nay chưa từng có. Hơn hai năm nay, hắn dựa vào đoạn video kia để bổ khuyết cho ảo tưởng đáng thương của mình, song hắn biết, hắn vĩnh viễn không thể thỏa mãn, trừ phi hắn có thể sở hữu con người này.
Bình luận