Chap 105: 105
Cố Thanh Bùi sau khi về đến nhà, trước tiên gọi điện thoại cho trợ lý của mình, để cậu chú trọng điều tra chi tiết hơn liên quan đến dự án chiêu mộ cổ đông gia nhập quỹ tín dụng của Liên hội doanh nghệp. Anh không biết Nguyên Dương đến tột cùng là đang suy tính cái gì, nhưng anh biết lão hồ ly Nguyên Lập Giang này cũng sẽ không dễ dàng thua dưới tay con trai mình, trừ phi, Nguyên Lập Giang dựa trên mục đích nào đó, chủ động nhượng bộ.
Trợ lý của anh sau khi đáp ứng, liền báo cáo một sự kiện khác cho anh, nói quản lý cấp cao của công ty Vị Thủy kia có chút không kiên nhẫn, tựa hồ bắt đầu hoài nghi anh là đang giả bệnh.
Cố Thanh Bùi quả thật cũng không định tiếp tục giả vờ nữa, ngày hôm qua dự tiệc anh nơi công cộng, không ít người quen biết anh, khó đảm bảo tin tức này không truyền đến tai những người đó, cứ tiếp tục trì hoãn có thể sẽ tạo thành kẽ hở giữa hai công ty.
Anh nghĩ nghĩ, "Cậu gọi điện thoại cho bọn họ, nói buổi chiều ngày kia ký hiệp nghị, cùng ngày sẽ chuyển khoản."
"Giám đốc Cố, tiền lấy ở đâu ra đây."
"Thật sự không được thì tôi chỉ có thể xuất hầu bao của mình ra trước thôi." Cố Thanh Bùi an ủi nói: "Yên tâm đi, chung quy sẽ có biện pháp, buổi chiều để giám đốc Ngô cùng tôi đi một chuyến đến quỹ vay tiểu ngạch Tô Nam, gặp giám đốc Đinh của bọn họ một chút. Công ty chúng ta còn có mấy căn nhà thương phẩm có thể thế chấp, chỉnh sửa tư liệu lại một chút, buổi chiều ba giờ tôi sẽ về công ty."
"Vâng"
"Phải rồi."
"Còn có chuyện gì nữa, giám đốc Cố."
"Điện thoại của tôi hình như bị người nghe trộm, cậu có biết biện pháp giải quyết nào không?"
"Ách...."
"Không phải cậu học ngành máy tinh à? Chung quy cũng phải hiểu biết chút chứ."
"Phổ biến là phần mềm hacker, cũng không phải là chuyện khó khăn gì, nếu muốn giải quyết thì phải mất tiền."
"Được, lập tức xử lý chuyện này cho tôi."
"Vâng, cần báo cảnh sát không ạ?"
Cố Thanh Bùi cười mắng: "Anh chàng ngốc bảo thủ này, báo cảnh sát gì chứ, mau mau đi làm đi."
Cố Thanh Bùi cúp điện thoại, nhìn thời gian, còn chưa đến mười một giờ, vừa vặn có thể để cho anh nghỉ ngơi một chút.
Anh ngả lên sofa, eo chân đau nhức không thôi, bộ vị riêng tư nơi thân dưới kia lại đau rát nhức nhối, lúc đi đường lại càng khó tránh khỏi ma sát vào, cực kỳ xấu hổ. Nghĩ đến chuyện phát sinh đêm qua, trong lòng anh đến bây giờ vẫn còn sợ hãi.
Anh tận lực tránh cho bản thân rảnh rỗi, nếu không anh sẽ càng không ngừng nghĩ đến chuyện Nguyên Dương.
Nhưng anh cũng không có biện pháp, hiện tại ngay cả đầu ngón tay anh cũng không muốn động, ngay tại thời điểm cơ thể đình chỉ vận động, suy nghĩ liền nhanh chóng xoay chuyển, vì thế đầy đầu anh đều là Nguyên Dương.
Anh càng nghĩ đầu óc càng loạn, trong lúc suy tư hỗn độn, anh đột nhiên nắm được một điểm gì đó, liền lấy di động qua, lên mạng tìm kiếm "chứng khoán Diệu Tín", trên báo có nói Lưu Tư Văn kia là con gái của giám đốc chứng khoán Diệu Tín. Anh không biết có phải bản thân ảo giác hay không, chung quy vẫn luôn cảm thấy không khí giữa Nguyên Dương và Lưu Tư Văn có chút kỳ quái. Nhưng có lẽ chính bởi vì Nguyên Dương không dùng bộ dáng lưu manh kia của hắn với cô gái đó.
Bình luận