Chap 103: 103
Sau khi vào sảnh tiệc, người Cố Thanh Bùi quen biết quá nhiều, rất nhanh liền tiếp khách không xuể.
Lúc anh nhận được thư mời của Liên hội doanh nghiệp, nếu không phải biết vợ chồng Nguyên Lập Giang nhất định sẽ tham dự, anh kỳ thật cũng rất muốn đến. Đây là một môi trường để liên hệ cùng trao đổi tin tức rất tốt, bởi vì người tham dự đều là những nhân vật có tiếng trong thương giới, cơ hội xã giao như vậy anh lúc thường sẽ không bỏ qua.
Không ngờ rằng âm soa dương thác, anh vẫn lại đến đây.
Anh xốc lại tinh thần, vì công ty của mình mà bắt đầu công tác giao thiệp điêu luyện.
Nguyên Dương và Lưu Tư Văn luôn ở gần bên anh, Cố Thanh Bùi không chú ý tới ánh mắt của Nguyên Dương thường lướt về phía anh.
Yến tiệc còn chưa bắt đầu, mọi người qua lại tứ phía, nói chuyện phiếm. Một lát sau, Cố Thanh Bùi nghe thấy từ xa xa có người gọi anh, nhìn lại, là Vương Tấn đã đến.
Anh cầm ly rượu vừa định đi tới, lúc bước qua bên cạnh Nguyên Dương liền bị hắn một phen giữ lại. Nguyên Dương cúi đầu ghé bên tai anh cảnh cáo nói: "Đêm nay anh đi theo tôi."
Cố Thanh Bùi không dấu vết kéo tay hắn ra, cười nghênh đón, "Anh Vương, anh đến rồi."
Vương Tấn cười vỗ vỗ cánh tay anh, "Mấy tuần không gặp cậu rồi, nghe nói cậu bận tìm vốn, mời đi dùng bữa cũng không được, thời gian sít sao thế cơ à?"
"Cũng không hẳn là vậy. Anh Vương, vị này là?"
"À, đây là giám đốc chiến lược tập đoàn XX, anh em hai ngày trước vừa mới quen được, đặc biệt trượng nghĩa. Giám đốc Trương, đây là tiểu lão đệ của tôi, họ Cố."
Hai người hàn huyên cùng nhau một lúc rồi trao đổi danh thiếp. Đương trò chuyện, ánh mắt của giám đốc Trương bay tới phía sau Cố Thanh Bùi, trên mặt đổi vẻ tươi cười nhiệt tình, "Ai nha, giám đốc Nguyên."
Nguyên Dương không biết từ lúc nào đã đi đến, hắn cười chào hỏi với giám đốc Trương, "Giám đốc Trương, đã lâu không gặp, tôi cùng giám đốc Cố có chút chuyện cần thương lượng, xin mượn trước một lúc." Nói xong chẳng buồn nhìn Vương Tấn, tóm Cố Thanh Bùi lôi về, kéo thẳng đến một góc của hội trường.
Mặt Cố Thanh Bùi không chút thay đổi hất tay hắn ra, chỉnh đốn lại tây trang phẳng phiu của mình: "Nguyên Dương, cậu hôm nay rốt cuộc muốn làm gì, chi bằng trước tiên nói rõ ràng. Nếu tôi cảm thấy có lợi, tôi sẽ phối hợp với cậu, nhưng nếu cậu muốn đùa giỡn gì đó, tôi khuyên cậu đừng quá ngây ngô."
Nguyên Dương nhìn anh vài giây, sau đó cong môi cười, "Tôi nói cho anh một tin tức nội bộ nhé."
"Nói."
"Liên hội doanh nghiệp hôm nay sẽ tuyên bố một sự kiện, ban trị sự chuẩn bị thành lập một Hợp tác xã tín dụng, nghe nói giai đoạn phê duyệt đang thông thuận từng tầng, chậm nhất là cuối năm có thể được phê duyệt, trên nguyên tắc hội viên đều có cơ hội tham gia cổ phần."
Trước mắt Cố Thanh Bùi sáng ngời. Loại bộ phận quỹ tín dụng thực hiện chức năng ngân hàng này, chính là một cơ cấu nguồn vốn cỡ lớn, một khi phê duyệt thành công, giá trị không thể đo lường. Đến lúc đó dòng tiền mặt sẽ điên cuồng tuôn vào, ai có cổ phần khống chế quỹ tín dụng này, sau này sẽ khỏi phải lo chuyện tiền bạc. Song loại quỹ tín dụng tư nhân này tuyệt đối không có khả năng tự thành lập, chỉ có thể lấy danh nghĩa xí nghiệp quốc doanh hoặc hiệp hội thương nghiệp có quan hệ mật thiết với chính phủ, mà Liên hội doanh nghiệp XX chính là đơn vị thích hợp nhất.
Bình luận