Chap 102: 102
Cố Thanh Bùi không quay mặt,"Tôi không có rẻ mạt vậy đâu. Tôi không biết cậu có chủ ý gì, nhưng nhất định không phải là thứ gì tốt lành. Tôi sẽ không cùng cậu đến tiệc mừng, lập tức cho tôi xuống xe mau."
Nguyên Dương hừ cười nói: "Còn chưa xem hợp đồng, sao biết không phải là chuyện tốt chứ? Anh đến ngân hàng X thế chấp vay nợ chẳng phải không thành sao? Chi bằng thế chấp đất cho tôi đi."
"Thế chấp cho cậu?" Cố Thanh Bùi nheo mắt, giống như đang nhìn đồ thần kinh, "Hơn hai ngàn mẫu đất của tôi, cậu liền cho vay bốn trăm vạn ư?"
"Vậy nên để anh ký hiệp thương, theo giá thị trường thế chấp cổ phần công ty cho tôi. Anh muốn vay ngân hàng X ba trăm triệu, tôi hiện tại không thể lấy ra được nhiều như vậy, nhưng giờ chẳng phải anh chỉ thiếu chút tiền đó thôi sao?" Nguyên Dương rung văn kiện trong tay, "Rốt cuộc là anh có xem thử hay không."
Cố Thanh Bùi thoáng do dự, rốt cục vẫn cầm lấy bản hợp đồng, nhanh chóng lật qua một lần, điều kiện hợp đồng ngắn gọn hợp lý, một chút trá hình cũng không có. Cố Thanh Bùi biết, đây quả thật là biện pháp duy nhất có thể giải quyết cấp bách.
Anh khép hợp đồng lại, liếc nhìn Nguyên Dương một cái, "Vì sao cậu lại giúp tôi? Không phải là rất hận tôi sao?"
Nguyên Dương lộ ra nụ cười ác liệt, "Tôi vẫn luôn chờ một ngày anh phải cầu xin tôi, cảm giác này thật sự là không tồi."
Cố Thanh Bùi cười lạnh một tiếng, "Ấu trĩ."
Nguyên Dương châm chọc nói: "Anh Vương của anh chín chắn ổn trọng, thời khắc mấu chốt sao lại không thấy gã giúp anh chứ?"
"Tôi không tìm anh ta, tự tôi có thể giải quyết."
"Biện pháp giải quyết của anh là giả bệnh, trì hoãn ngày ký hợp đồng hở?"
Cố Thanh Bùi trầm giọng nói: "Sau này đừng có nghe trộm di động của tôi nữa, khốn kiếp."
Nguyên Dương đầy mặt vô lại, "Tôi đã nói, có bản lĩnh thì kiện đi."
Cố Thanh Bùi hung hăng trừng hắn một cái, quăng hợp đồng lại cho hắn, "Để tôi cân nhắc đã."
"Cân nhắc cái gì? Sợ tôi hại anh à?"
Cố Thanh Bùi hừ lạnh nói: "Cậu không có IQ đến thế đâu."
Nguyên Dương nheo mắt lại, khẽ cười, "Anh nhất định sẽ ký, yêu cầu của tôi cùng lắm là anh tham dự một tiệc rượu với tôi, không quá phận chứ."
Cố Thanh Bùi trầm mặc vài giây, "Được, tôi đi. Nguyên Dương, tôi sẽ xem xem cậu đến tột cùng là muốn làm cái gì."
Nguyên Dương hôn lên mặt anh một cái, cười thấp nói: "Vậy là đúng, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, giám đốc Cố, hiện tại, anh đã không còn lợi thế để phản kháng tôi nữa rồi."
Cố Thanh Bùi hơi nghiêng mặt đi, lại bị Nguyên Dương nhìn thấu ý đồ dùng tay giữ lấy cằm, mạnh mẽ hôn một cái.
Tâm tình của Nguyên Dương tựa hồ không tồi, một lần nữa khởi động xe, hướng đến khu thương mại.
Trên đường hắn gọi một cuộc điện thoại, yêu cầu cửa hiệu hắn thường đến đóng cửa chờ bọn họ.
Lúc hai người đến nơi, trong tiệm ngoại trừ tư vấn viên, không còn khách hàng khác nữa, trên bàn trà đặt khay trà bánh mới.
Bình luận