Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 101: 101

Đồng tử của Cố Thanh Bùi chợt co rút lại, trơ mắt nhìn Nguyên Dương cắm một con dao lên mu bàn tay của gã bảo vệ kia, non nửa con dao đâm vào mu bàn tay, xuyên qua lòng bàn tay của người nọ.

Cố Thanh Bùi nhíu mày, tuy anh biết rắng đối phó với loại côn đồ vô lại này, lấy bạo lực áp chế kỳ thật là thủ đoạn tốt nhất, có tính đe dọa nhất, song anh cũng không tính làm như vậy. Cho dù thật sự không còn cách nào mới đành phải sử dụng bạo lực, anh cũng không muốn tận mắt chứng kiến, anh là người bình thường, đối với mấy chuyện máu me dù sao cũng không có ấn tượng tốt gì.

Mà Nguyên Dương hiển nhiên so với anh càng biết nên đối phó như thế nào với loại người này.

Anh quay đầu nhìn Nguyên Dương, sườn mặt Nguyên Dương gần trong gang tấc, gần đến mức Cố Thanh Bùi có thể nhìn thấy lông tơ trên mặt Nguyên Dương, đường cong kiên định kia khiến Cố Thanh Bùi rung động không ít.

Ánh mắt Nguyên Dương tối tăm dọa người, hắn buông lỏng tay nắm chuôi dao, con dao xuyên qua bàn tay cắm vào sàn nhà, trực tiếp đóng đinh tay gã bảo vệ kia trên mặt đất. Hắn tóm tóc gã, cưỡng ép người nọ ngẩng đầu.

Gã bảo vệ sắc mặt trắng bệch, môi run run không dám mở miệng.

Gã biết Nguyên Dương là loại người tàn nhẫn, không nói hai lời trực tiếp đưa dao, ngay cả khoảng trống nói chuyện cũng không cho gã, kẻ thế này thực khiến cho người ta sợ hãi.

Nguyên Dương buông lỏng bàn tay bịt miệng gã, thấp giọng nói: "Bây giờ tao hỏi mày đáp, dám nói một câu vô nghĩa, dám kêu to một tiếng, tao sẽ đổi chỗ khác để luyện dao."

Gã bảo vệ gật gật đầu.

"Ảnh chụp là lấy từ chỗ nào, một thằng bảo vệ như mày không có khả năng có email trong công ty."

"Từ một... đồng nghiệp."

"Ai, tên, điện thoại, địa chỉ."

Người nọ cắn răng, "Tao sẽ không nói cho mày, nếu mày ép tao quá trớn A..."

Nguyên Dương cầm lấy chuôi dao, xoay nửa vòng khiến gã đau đến mắt trợn trắng, trên người giống như bị gặp mưa, quần áo nháy mắt bị mồ hôi thấm đẫm.

Cố Thanh Bùi dứt khoát đứng dậy, ngồi qua bên sofa, anh cũng không quá muốn nhìn. Nguyên Dương lạnh nhạt nói: "Còn nói nhảm nữa, tao sẽ phế nốt cả cái tay kia."

Gã bảo vệ kia thực sự sợ hãi, run run nói: "Vốn là người làm ở tiền sảnh công ty, là... bạn gái tao."

Nguyên Dương lấy điện thoại từ trong túi gã ra, mở danh bạ, lật ghi chép cuộc gọi gần nhất cho gã xem, "Là người nào?"

"Đó." Gã bảo vệ dùng cằm chỉ chỉ, "Là tiểu Điệp."

Nguyên Dương ném điện thoại cho vệ sĩ im phăng phắc phía sau, "Đi tìm người đi, cả hai cùng đi luôn, tiêu hủy toàn bộ số ảnh có trong tay bọn họ."

Hai vệ sĩ cầm điện thoại bước đi. Trong phòng chỉ còn lại có ba người.

Nguyên Dương tiếp tục hỏi: "Còn có mấy đồng bọn nữa?"

"Không có, thực sự không có."

Nguyên Dương nhẹ nhàng búng chuôi dao, dao động cực nhỏ kia khiến gã sợ tới mức mặt trắng như tờ giấy, gã kêu la: "Thật sự không có, tôi chính là thiếu tiền, thiếu tiền nên mới, mới nghĩ đến cái này, tôi sau này không dám nữa."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...