Chap 100: 100
Cố Thanh Bùi không chịu nổi loại ánh nhìn đay nghiến này của Nguyên Dương, anh chạy trối chết. Nguyên Dương vẫn luôn dùng ánh mắt đỏ rực trừng trừng nhìn anh, nhưng không ngăn anh lại.
Ý niệm giả dối duy trì hai tháng nay của hai người rầm rầm sụp đổ, Cố Thanh Bùi rốt cục hiểu được, anh vẫn chưa bước được ra. Mà Nguyên Dương, cũng vậy.
Chẳng qua, Nguyên Dương đã thay đổi, có sự nghiệp, có bạn gái, có rất nhiều thứ trước kia không có, hết thảy của Nguyên Dương đều đang biểu thị hắn đã bắt đầu hướng tới một cuộc sống hoàn toàn mới, mà bản thân thì cái gì cũng chẳng hề thay đổi, so với Nguyên Dương còn bị động hơn nhiều.
Nguyên Dương còn thích anh sao?
Cố Thanh Bùi nghĩ đến một đống ảnh chụp trộm kia, da đầu có chút tê dại.
Thái độ của Nguyên Dương thật sự không quá giống với thích, song lại tựa như vẫn luôn canh cánh trong lòng muốn trả thù, anh không ngờ rằng Nguyên Dương hai năm nay mang theo mối hận với anh mà vượt qua.
Anh đã từng giả định vô số khả năng hai người gặp lại sau hai năm, nhưng một cái cũng chẳng hề đoán trúng.
Nguyên Dương hiện tại lấy tư thái đi săn hùng cứ trên đỉnh đầu anh, lúc nào cũng giám thị anh, tạo áp lực vô hình cho anh. Anh không biết Nguyên Dương đến tột cùng là muốn làm cái gì, cũng không biết Nguyên Dương đến tột cùng là khi nào sẽ hạ thủ.
Nguyên Dương hiện tại, so với anh chàng ngốc hai năm trước chỉ biết hành sự lỗ mãng còn lợi hại hơn nhiều.
Cố Thanh Bùi về đến nhà, trong nháy mắt đóng cửa phòng lại mới cảm giác được một tia an toàn.
Anh còn chưa qua cơn say, vừa rồi bị Nguyên Dương chọc giận, hiện tại cảm giác càng thêm bốc lên, anh lao vào tắm nước lạnh, lúc này mới cảm thấy đầu hạ nhiệt.
Nhào lên giường, Cố Thanh Bùi một chút cũng không muốn động đậy.
Trong đầu anh có quá nhiều sự tình, của công ty, của Nguyên Dương, không có cái nào có thể giải quyết thuận lợi, điều này làm cho anh không khỏi phiền muộn trong lòng.
Anh cầm lấy điện thoại, tính gọi cho trợ lý, hỏi một chút bên Vị Thủy khi nghe được tin tức anh "Sinh bệnh" có phản ứng gì, có chênh lệch thế nào so với sự mong đợi của bọn họ.
Nói chuyện vài phút, thấy ý tứ đối phương là tạm thời tin tưởng, ngày ký hợp đồng cũng dời lại một tuần.
Có một tuần, cũng có thể giải quyết được rất nhiều chuyện.
Mới vừa cúp điện thoại, một dãy số xa lạ liền gọi đến.
Sau khi Cố Thanh Bùi tiếp điện, bên kia truyền đến một thanh âm nam không ra nam nữ chẳng ra nữ, rất khó nghe, cảm giác như đang bịt mũi nói, "Alô, Cố Thanh Bùi phải không?"
Trong lòng Cố Thanh Bùi lập tức nảy lên cảnh giác, bạn bè của anh đều là đàn ông trưởng thành, không có ai lại thấp kém đến mức giở cái trò đùa giỡn vô vị này.
"Anh là ai?"
"Ngài đừng quan tâm tôi là ai, tôi có vụ làm ăn muốn bàn với ngài, ngài nhất định có hứng thú."
Bình luận