Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 3: 🐶 Chương 3 🦊

Cố Thanh Bùi tiếp tục cười tủm tỉm uống trà, vừa uống vừa đánh giá Nguyên Dương, sau đó nói: "Quần áo thế này cũng không phù hợp, sau này không thể mặc quần bò đi làm. Sáng mai mang một bản sơ yếu lý lịch đến cho tôi."

Nguyên Dương cứng rắn nói: "Không có sơ yếu lý lịch."

"Không sao, đêm nay về nhà viết đi." Cố Thanh Bùi rút khăn tay lau bàn tay bị nước trà dính ướt, "Đi thôi, theo tôi đi làm quen một chút hoàn cảnh công ty."

Nguyên Dương khoanh hai tay trước ngực, khiêu khích nhìn anh, cũng không có ý định nhúc nhích.

Cố Thanh Bùi cười nói: "Nguyên công tử, cậu lớn vậy rồi, sao lại kém hợp tác thế."

"Nếu hợp tác không tốt, anh đi mà nói với ba tôi, đừng bắt tôi đến đây nữa."

"Hôm nay tôi mới vừa đồng ý với chủ tịch Nguyên, thật sự không thể đổi ý, chi bằng tự cậu đi nói đi?"

"Tôi mà nói được thì còn ngồi ở đây lãng phí thời gian với anh làm gì?" Nguyên Dương trừng mắt nhìn anh.

Cố Thanh Bùi bất đắc dĩ nói: "Nếu cậu còn không thay đổi được, thì tôi cũng không thay đổi nổi. Cách tốt nhất là cậu ngoan ngoãn ở lại công ty. Cậu đang ở cái độ tuổi tiếp thu tri thức tốt nhất, mọi chuyện cậu làm cũng không phải là lãng phí thời gian đâu."

Nguyên Dương kéo khóe miệng lạnh lùng cười, hắn đứng dậy, duỗi tay, ôm lấy bả vai Cố Thanh Bùi, cúi đầu, hạ giọng nói bên tai Cố Thanh Bùi: "Ông anh, tôi nói cho anh biết biện pháp tốt nhất đây, đó là anh làm việc của anh, tôi làm việc của tôi, anh phối hợp với tôi ứng phó với ông già, tôi phối hợp với anh báo cáo kết quả công việc, cùng nhau chung sống hoà bình."

Cố Thanh Bùi cười nói: "Ở công ty thì gọi giám đốc Cố, lúc riêng tư thì gọi chú, đừng để tôi lặp lại lần nữa."

Nguyên Dương hung hăng trừng anh, "Anh đừng có mà kiếm chuyện."

"Nguyên Dương, đừng tưởng rằng người lớn toàn là đồ ngốc, nhất cử nhất động của cậu, cha cậu còn rõ hơn tôi nhiều, bỏ cái tính thiếu gia của cậu, ngoan ngoãn theo tôi công tác đi."

Ngữ khí của Cố Thanh Bùi nghe như đang giáo huấn một cậu bé đang trong thời kỳ phản nghịch, khiến Nguyên Dương nổi cáu. Nguyên Dương không giỏi ăn nói, tính cách thô bạo thẳng thắn, chắc chắn là nói không lại Cố Thanh Bùi. Nếu người khác dám đụng chạm hắn như vậy, hắn sớm đã quăng cho một nắm đấm. Hắn liều mạng kiềm nén lửa giận, thu cánh tay lại, không đếm xỉa tới Cố Thanh Bùi nữa, xoay người đi về phía cửa.

"Cậu đi đâu đấy?"

Nguyên Dương mắt điếc tai ngơ.

Cố Thanh Bùi vọt đến một bước dài, vươn tay muốn tóm lấy bả vai Nguyên Dương, hai mắt Nguyên Dương lóe sáng, theo phản xạ có điều kiện trước khi xoay người, đưa tay ra chế ngự cổ tay Cố Thanh Bùi. Khi hắn xoay người lại, cánh tay Cố Thanh Bùi đã sắp bị hắn vặn ra sau lưng, không chút do dự ngăn lại.

Trên mặt Cố Thanh Bùi hiện lên vẻ kinh ngạc, ngay sau đó cánh tay cảm nhận được một trận đau đớn, tay Nguyên Dương giống như chiếc kìm sắt khiến anh thậm chí không thể đứng thẳng người. Anh quay đầu lại nhìn Nguyên Dương, mồ hôi trên trán túa ra, "Sao thế, định động thủ với tôi nhanh đến vậy à?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...