Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 2: 🐶 Chương 2 🦊

Nguyên Dương rất không tình nguyện rót hai chén trà.

Nguyên Lập Giang mời Cố Thanh Bùi ngồi xuống sofa, tính cùng anh bàn luận tình trạng công ty và công tác cần lập tức triển khai trước mắt.

Cố Thanh Bùi mở sổ, vừa nghe vừa ghi lại.

Nguyên Dương ngồi bên cạnh Cố Thanh Bùi trên sofa, thị lực hắn cực kỳ tốt, cách nửa người vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng chữ viết trên notebook. Chữ Cố Thanh Bùi rất đẹp, đặc biệt là lúc dùng bút máy viết ra, đường cong phóng khoáng, đầu bút mang theo mực đen, một chữ chiếm hai hàng, cứng cáp chắc nịch, rất có lực.

Nguyên Dương vẫn luôn không ưa nổi những gã đàn ông chải chuốt bề ngoài quá mức. Toàn thân Cố Thanh Bùi tuy toả ra khí chất thuần nam tính, nhưng nếu thật sự soi kỹ, chung quy vẫn mang lại một cảm giác tinh phẩm. Đây là điều mà không bao giờ có thể nhìn thấy được trên người rất nhiều gã đàn ông thô ráp, cũng là thứ mà Nguyên Dương rất khinh thường. Thời điểm trong quân ngũ, hắn quen thói chui rúc trong ổ chó cùng một phòng toàn đám đàn ông lôi thôi lếch thếch. Giờ bỗng thấy loại đàn ông yêu cầu chất lượng sinh hoạt cực chu đáo kỹ càng như Cố Thanh Bùi là nhìn không quen, không thoải mái. Cho nên hắn thật không ngờ, chữ viết của Cố Thanh Bùi lại có thể khí thế đến vậy, nhịn không được liền coi trọng thêm một phần.

Nguyên Lập Giang đang ngồi chếch đối diện Nguyên Dương, dường như phát hiện nơi ánh mắt hắn tập trung đến, liền ngẩng đầu liếc nhìn Nguyên Dương một cái.

Nguyên Dương sau khi cảm nhận được có ánh mắt nhìn mình, lập tức nâng cằm lên, chậm rì rì liếc ông già nhà mình một cái, chán chết mà quay mặt sang hướng khác.

Nguyên Lập Giang nói: "Ta với giám đốc Cố nói cái gì, mày cứ nghe một chút, đừng có giở trò. Bắt đầu từ hôm nay mày sẽ đi làm ở đây, về sau hết thảy đều nghe theo chỉ huy của giám đốc Cố, coi mệnh lệnh của cậu ấy như quân lệnh mà phục tùng."

Nguyên Dương cảm giác mí mắt co giật, trong lòng dâng lên một ngọn lửa. Bản thân hắn vốn là người có tính tình cực kỳ kém, châm mồi là bùng cháy, lúc này phải cố gắng lắm mới nhịn xuống được. Nếu không phải đã từng thề trước lúc bà nội ra đi, hắn tuyệt đối sẽ không nán lại nơi này quá một giây.

Cố Thanh Bùi khoát tay, "Ai, chủ tịch Nguyên, đừng nghiêm túc như vậy. Tuy tôi lớn hơn Nguyên Dương mười một mười hai tuổi, nhưng tính tôi vẫn còn trẻ trung, tôi càng nguyện ý giao lưu với cậu ấy như bạn bè, đừng phân quan hệ cấp trên cấp dưới làm gì cả." Nói xong anh còn cười hòa nhã với Nguyên Dương.

Đáng tiếc Nguyên Dương cũng không thèm ghi nợ, ở trong lòng cảm thấy Cố Thanh Bùi không cùng một loại người với hắn, tự cho rằng không nhất thiết phải để ý đến.

Cố Thanh Bùi thu hết biểu tình của Nguyên Dương vào đáy mắt, thầm nghĩ muốn chung sống hòa bình với gã Thái Tử Đảng tính tình nóng nảy này là không quá có khả năng. Đối phó với kiểu người như Nguyên Dương, hoặc là phải thật mềm mỏng, thỏa hiệp, hoặc là phải mạnh tay một chút, khiến hắn phục tùng. Kỳ thật cách nào cũng không ổn, bởi vì anh vẫn chưa nắm chắc được điều gì. Nguyên Dương không hề giống với tất cả đám người anh từng đối phó trước kia, đây thật sự là một củ khoai nóng bỏng tay, Nguyên Lập Giang cho anh nhiều tiền như vậy, thật đúng là không chút khách khí mà tính toán để tận dụng một cách triệt để.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...