Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 8: Cảm Động Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân, Em Vợ Chủ Động Khẩu Giao (H BJ)

Phùng Viễn chắn Quý Nam ra sau lưng, lôi súng ra rồi trầm giọng rủa một câu: “Mẹ kiếp, sao lại đuổi chúng nó quay lại đây?”

Đám người nhà họ Triệu vừa thấy hai người họ, lập tức tinh thần đại chấn, vác theo đủ loại vũ khí hỗn loạn xông tới.

“Tiểu Nam, bịt tai lại.” Phùng Viễn thở dài, giơ súng lên trời bắn liên tiếp ba phát chỉ chỉ thiên.

Đám người nhà họ Triệu lập tức đứng hình vì sợ hãi, bị người làm của Phùng gia vây quanh kín mít.

“Gia?” Có người thấy Phùng Viễn thì ngạc nhiên hỏi: “Gia, ngài vẫn chưa đi ạ?”

Phùng Viễn đang sẵn cơn bực, lao tới đá gã một cái: “Tôi thích đi lúc nào thì đi, mướn cậu quản chắc!”

Gã kia liếc thấy Quý Nam đang đỏ bừng mặt, lập tức trong lòng hiểu ra như gương sáng, vội vàng quay sang mắng chửi đám người nhà họ Triệu.

“Được rồi, xử lý sạch đi, tưởng Phùng gia dễ bắt nạt sao?” Phùng Viễn thu súng, quay đầu thấy Quý Nam vẫn ngoan ngoãn bịt chặt tai, vẻ giận dữ trên mặt lập tức tan biến như băng tuyết gặp nắng: “Tiểu Nam, không dọa em chứ?”

Trong lúc Phùng Viễn đang nói, phía sau lại vang lên tiếng súng, hắn vội vàng đưa tay bịt mắt Quý Nam lại, quay đầu mắng khéo: “Các người dọn dẹp cho nhanh vào, đừng để tổ tông nhỏ của tôi sợ hãi.”

Đám người làm Phùng gia vâng dạ liên tục, hối hả lôi đám người nhà họ Triệu đi. Nào ngờ có một tên tay sai nhà họ Triệu nhẫn nhịn đợi đến lúc sắp bị trói, bất ngờ bật dậy cướp lấy một khẩu súng, nhắm thẳng vào Quý Nam mà bóp cò.

Phùng Viễn tinh mắt, chẳng kịp nghĩ ngợi đã ôm lấy Quý Nam, nghiêng người chắn viên đạn này. Hắn rên hừ một tiếng rồi đổ gục lên vai Quý Nam, tay vẫn bịt chặt lấy mắt cậu không buông. Người của Phùng gia sợ khiếp vía, ngay lập tức nổ súng bắn chết tên tay sai kia, rồi nhốn nháo vây quanh.

“Hoảng cái gì mà hoảng!” Phùng Viễn bỗng khàn giọng quát một câu: “Tổ tông nhỏ của tôi còn chưa thấy máu bao giờ, đừng có dọa em ấy.”

Quý Nam nghe tiếng súng nổ đã thấy không ổn, lại nghe anh rể nói vậy, lập tức hoảng loạn, run rẩy gạt bàn tay Phùng Viễn đang che trên mặt mình: “Anh rể... anh rể cho em xem với...”

“Không sao đâu.” Phùng Viễn nghiến răng hôn lên tai Quý Nam: “Đừng sợ, anh rể không nỡ để em khóc đâu.”

“Em không khóc... anh cho em xem đi...”

“Còn bảo không khóc, nước mắt thấm đẫm lòng bàn tay anh rồi đây này.” Phùng Viễn thở dài, quay đầu nhìn đám người làm mà tức không có chỗ phát tiết: “Còn không mau đi lái xe tới?” Hắn không dám nói thẳng là đi bệnh viện, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu, may mà gã người làm nhanh trí, ba chân bốn cẳng chạy về phía xe.

“Anh rể, có phải anh bị thương rồi không?” Quý Nam không gạt được tay Phùng Viễn ra, vừa sợ vừa cuống: “Anh buông tay đi, mau cho em xem...”

“Xem cái gì mà xem.” Phùng Viễn dọa cậu: “Mới có tí tuổi, còn đòi hiểu cách xử lý vết thương chắc?”

“Em... em không còn nhỏ nữa...” Quý Nam vừa khóc vừa vươn tay mò mẫm ôm lấy thắt lưng Phùng Viễn: “Em... em sớm đã có thể gả đi rồi...”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...