Chap 7: Trốn Trong Thùng Hàng Bị Chịch Đến Phun Nước (H)
Phùng Viễn quẹt nhẹ lên chóp mũi Quý Nam: “Tha cho em lần này.”
Quý Nam khẽ hừ một tiếng rồi nhếch môi, đắc ý dang rộng đôi chân để dương vật của Phùng Viễn trượt ra khỏi lỗ nhỏ. Nào ngờ người này rõ ràng đã sắp rút ra rồi, lại thình lình thúc mạnh trở vào, một tay bịt miệng cậu lại rồi điên cuồng đâm chọc liên hồi.
Quý Nam vừa xấu hổ vừa giận, mà thân thể lại chẳng chút tiền đồ, bị đâm đến mức lồn dâm co rút phun nước xối xả, cả người ửng lên sắc đỏ của tình dục.
“Sướng cho em chưa.” Phùng Viễn chịch mạnh lỗ dâm của cậu đến khi dâm thủy chảy lênh láng mới chịu rút ra, hắn hất chăn lên, vừa cười vừa nói: “Không thể chiều hư em được.”
“Khốn... khốn nạn...” Quý Nam nằm lả trên giường thở dốc, lồn nhỏ sau khi cao trào cứ tê tê ngứa ngứa. Cuộc làm tình vừa nếm được dư vị đã đột ngột dừng lại khiến lỗ thịt đang rạo rực trở nên đói khát khó nhịn.
“Vừa nãy còn kêu đau, giờ lại chê không đủ, em không phải tổ tông của anh thì là ai đây?” Phùng Viễn mặc quần áo chỉnh tề rồi cúi người hôn cậu một cái, tay kéo chiếc áo măng tô đắp lên lớp chăn, bấy giờ mới đi ra mở cửa.
Vẫn là gã sai vặt lúc nãy.
“Gia, có chuyện rồi.” Gã này rất tinh ý, thoáng liếc thấy trên giường có người là biết ngay mình vừa phá hỏng chuyện tốt của Phùng Viễn, không dám nói leo thêm nữa: “Nhà họ Triệu đến gây sự rồi ạ.”
Phùng Viễn tựa vào khung cửa, phiền não xoa xoa thái dương: “Lại đến gây sự, lần trước chưa dạy cho chúng một bài học ra hồn sao?”
“Lần này chẳng phải là do ngài đánh công tử nhà người ta đó sao...” Gã sai vặt nhìn sắc mặt Phùng Viễn, dè dặt lẩm bẩm.
“Đánh không được chắc?” Phùng Viễn cười khẩy: “Cái thằng oắt con rùa rụt đầu đó...”
Gã sai vặt biết rõ mối quan hệ giữa Phùng Viễn và Quý Nam, đương nhiên cũng hiểu lý do hắn chướng mắt Triệu Tiên Tri. Chỉ là lúc này tình hình khẩn cấp, gã đành liều mạng ngắt lời Phùng Viễn: “Gia, súng đã chuẩn bị sẵn cho ngài rồi.”
“Súng? Cái lũ phế vật nhà họ Triệu đó mà cũng cần dùng đến súng sao?” Phùng Viễn ngoái đầu nhìn Quý Nam trên giường, thấy cậu vẫn cuộn người không nhúc nhích mới thu hồi tầm mắt: “Thôi được, các người cũng mang súng theo đi. Tôi đưa tổ tông nhỏ về nhà trước rồi quay lại giải quyết chuyện này.”
Gã sai vặt vội vàng vâng dạ, lách mình một cái đã biến mất tăm.
“Có chuyện gì sao?” Quý Nam vùi nửa mặt vào chăn, chỉ để lộ đôi mắt trong veo.
“Tai thính thật đấy.” Phùng Viễn lảng sang chuyện khác: “Ở đây lạnh phải không? Anh đưa em về.”
Quý Nam ngồi dậy, ôm chăn quan sát Phùng Viễn, trong mắt hiện lên tia nhìn thấu đáo, nhưng cuối cùng cậu vẫn không hỏi gì, tự mình mặc quần áo vào rồi vơ lấy chiếc áo măng tô của Phùng Viễn khoác lên vai: “Đi thôi.”
Phùng Viễn cảm thấy Quý Nam đã nhận ra điều gì đó, nhưng lại sợ làm cậu hoảng nên cũng không dám nói thật, chỉ dìu cậu đi về phía xe. Giữa đường, gã sai vặt từ đâu chui ra lén lút nhét một khẩu súng vào túi áo Phùng Viễn, rồi lại nháy mắt ra vẻ với Quý Nam, nói mấy lời nhảm nhí kiểu như: “Gia ngày nào cũng nhắc đến thiếu gia, cưng thiếu gia như báu vật ấy”, khiến Quý Nam ngượng đến đỏ bừng mặt mới bị Phùng Viễn cười mắng rồi đá văng ra chỗ khác.
Bình luận