Chap 5: Em Vợ Bị Anh Rể Chơi Đến Tỉnh Trong Mơ (H Bồn Tắm)
Cơ thể Quý Nam cũng không yếu ớt đến mức bị Phùng Viễn đâm vài cái đã ngất đi. Chỉ là do trước đó tâm trạng dồn nén, lại bị Triệu Tiên Tri giày vò một trận, sau đó còn giận dỗi với anh rể, cuối cùng chưa kịp hoàn hồn đã bị phá thân. Muôn vàn cảm xúc hỗn tạp đan xen khiến cậu không còn thần trí.
Phùng Viễn lái xe đưa Quý Nam về nhà họ Quý, dặn người tới Triệu gia đợi chị gái của Quý Nam, sau đó vội vàng bế người về phòng ngủ. Vừa đặt Quý Nam lên giường, nương theo ánh sáng rõ ràng, hắn mới nhìn rõ bướm nhỏ của cậu đã sưng vù, đỏ mọng như sắp nhỏ máu. Thực tế, gốc đùi Quý Nam vẫn còn dính những vết máu chưa khô, Phùng Viễn nhìn mà xót xa tột cùng, hắn bế cậu vào phòng tắm, xả đầy một bồn nước.
"Tiểu Nam..." Phùng Viễn khẽ gọi một tiếng, lông mày Quý Nam khẽ nhíu lại nhưng vẫn không tỉnh.
Phùng Viễn cũng không gọi tiếp, hắn bế cậu cùng bước vào bồn tắm ngâm mình, lặng lẽ giúp Quý Nam tẩy rửa vết máu ở gốc đùi.
Trong làn nước lan tỏa một dòng máu nhạt nhòa, Phùng Viễn nhìn chằm chằm một hồi, rồi cúi đầu tìm đến môi Quý Nam mà triền miên hôn lấy. Hắn vừa giận vừa buồn cười, trầm giọng thì thầm: "Uổng công anh rể ngày ngày cưng chiều em, cuối cùng lại bị em lừa..."
Quý Nam trong cơn mơ khẽ nhăn mũi, rên rỉ nhỏ một tiếng rồi vùi mặt vào hõm cổ Phùng Viễn.
Phùng Viễn đang tẩy rửa, bàn tay vô tình chạm phải bướm nhỏ, vừa chạm vào đã không nhịn được mà nắn bóp, xoa nắn một hồi đầu ngón tay lại vân vê hạt đậu nhỏ mềm mại. Cuối cùng, hắn rốt cuộc vẫn không nhịn được, banh hai cánh mông của Quý Nam ra, thúc hông đâm mạnh vào trong.
Quý Nam mê sảng gọi một tiếng "anh rể", ngón tay run rẩy trượt trên vai Phùng Viễn.
"Anh ở đây." Phùng Viễn thầm cười, cúi đầu hôn chặt Quý Nam, giữ lấy eo cậu mà bắt đầu va chạm mãnh liệt trong nước. Lồn nhỏ của Quý Nam thắt chặt đến lợi hại, dù có đâm thế nào nó cũng liều mạng ngậm lấy dương vật dữ tợn không chịu buông, mút chặt đến mức hơi thở Phùng Viễn trở nên nặng nề. Động tác của hắn ngày càng kịch liệt, hắn nâng mông Quý Nam lên mà thúc nện khiến nước bắn tung tóe, cứ nhắm thẳng vào điểm sung sướng nhất mà ra sức đâm tới, khiến nước trong bồn tràn ra ngoài phân nửa. Phùng Viễn bị lỗ nhỏ của Quý Nam ngậm đến sướng phát điên, không nhịn được mà lật người ép cậu lên thành bồn tắm. Quý Nam cuối cùng cũng tỉnh, mơ màng nhìn Phùng Viễn, cánh môi mấp máy, cuối cùng lại gọi một tiếng "anh rể".
Tiếng gọi này khiến Phùng Viễn vui vẻ hẳn lên, hắn đè trên người Quý Nam mà cười đến khàn cả giọng. Nhưng Phùng Viễn vừa cười, thứ nóng hổi bên trong cơ thể Quý Nam lại nảy lên, mài giũa đến mức eo bụng cậu bủn rủn, đôi chân không tự chủ được mà mở rộng ra, quấn chặt lấy thắt lưng anh rể.
"Anh rể ở đây." Phùng Viễn mỉm cười lau nước trên mặt Quý Nam, thúc hông va chạm nhẹ nhàng vài cái, thấy cậu không kêu đau mới tiếp tục mạnh bạo cử động. Hắn banh rộng mông Quý Nam, thúc hông đâm sầm vào nơi đó, ngón tay cũng tìm đến hạt ngọc hồng nhuận mà xoa nắn.
Quý Nam thoải mái hưởng thụ một hồi mới hoàn toàn tỉnh táo, hoảng hốt nhìn quanh, thấy mình đã về đến nhà mới hơi thả lỏng.
Bình luận