Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 3: H (Gương, Cửa Hàng Quần Áo)

Chương 3: Trước Gương Trong Phòng Thử Đồ, Em Vợ Bị Anh Rể Banh Rộng Lỗ Nhỏ (Gương H)

Sáng hôm sau Quý Nam dậy sớm, lúc xuống lầu ăn sáng thì thấy Phùng Viễn đã ngồi ở bàn xem báo.

"Thế đạo loạn lạc quá..." Phùng Viễn vẫy vẫy tay với Quý Nam, "Lại đây ngồi cạnh anh."

Quý Nam không thèm để ý đến hắn, ngồi xuống cách đó mấy cái ghế. Phùng Viễn thấy cậu không đoái hoài gì đến mình, bèn gác tờ báo sang một bên, tự dời ghế sang ngồi sát bên cạnh Quý Nam. Hắn dùng khăn lau tay, lấy một quả trứng gà bóc vỏ giúp cậu, bóc xong còn bẻ vụn ra chấm nước tương rồi đưa tận miệng định đút cho cậu ăn.

"Nguội ngắt rồi." Quý Nam cắn một miếng rồi hừ lạnh, "Không ăn."

"Nguội đâu mà nguội..." Phùng Viễn nếm thử, cười lắc đầu. Hắn tự ăn một miếng, thấy đám người làm đều không có mặt ở đó, liền giữ chặt sau gáy Quý Nam rồi dùng miệng mớm cho cậu, "Để anh rể đút em ăn."

"Làm cái gì thế... Buông..." Quý Nam dùng sức đẩy mạnh Phùng Viễn ra, lúng túng chùi miệng, "Chỉ giỏi làm trò bậy bạ."

"Anh rể là thích cái miệng này của em đấy," Phùng Viễn vừa ôm eo Quý Nam vừa sờ soạn lung tung, "Nhìn là muốn hôn một cái, cũng muốn..." Hắn nói đến đây thì đột nhiên im bặt, ánh mắt trở nên thâm trầm hơn hẳn.

"Muốn em liếm cho anh chứ gì?" Quý Nam tuy tuổi còn nhỏ nhưng cái gì cần hiểu đều hiểu cả. Cậu hớp một ngụm sữa, thong thả nói: "Mơ đẹp nhỉ."

"Nào có nỡ..." Phùng Viễn ôm cậu thở dài, "Bên dưới đó anh còn chẳng nỡ đụng mạnh nữa là."

"Lại nói điêu." Quý Nam đập mạnh đôi đũa xuống bàn, suýt chút nữa là hất cả ly sữa vào mặt Phùng Viễn.

"Không nói, không nói nữa." Phùng Viễn vội vàng dỗ dành bảo cậu ăn thêm vài miếng, "Cả cái nhà này có anh là thương em nhất, em còn không biết sao."

"Là anh giỏi bắt nạt em nhất thì có." Quý Nam tức đến mức cơm cũng không thèm ăn nữa, đứng phắt dậy đi ra ngoài.

Phùng Viễn không làm gì được cậu, xách theo chiếc áo choàng đuổi theo khoác lên người cậu, vừa lái xe vừa thở dài: "Em bị chiều hư mất rồi."

"Thế thì đừng có phiền em nữa." Quý Nam sập cửa xe cười lạnh, "Em cũng muốn được yên thân."

Phùng Viễn khởi động xe, không phản bác lại câu nào. Đợi sau khi lái ra khỏi sân, hắn đột ngột đạp phanh, cưỡng ép kéo Quý Nam vào lòng rồi lột phăng quần cậu xuống, lòng bàn tay chà xát thật mạnh lên những cánh hoa: "Xem em bị chiều hư đến mức nào rồi, suốt ngày giận dỗi."

"Anh... đồ khốn nạn!" Quý Nam nằm rạp trên người Phùng Viễn, tức đến mức run rẩy cả người.

Phùng Viễn chẳng thèm quan tâm, hắn ấn thắt lưng Quý Nam, sờ soạng đến mức dâm thủy dính đầy cả tay. Đầu ngón tay miết mạnh lên cái hạt đậu mềm mại, thỉnh thoảng còn dùng móng tay gẩy nhẹ một cái. Quý Nam vốn nhạy cảm, chỉ vài ba chiêu đã khiến cậu quỳ gục giữa hai chân Phùng Viễn, không thốt nên lời. Những hơi thở nóng hổi, ẩm ướt phun đầy vào hõm cổ anh rể, mông cứ thế vểnh lên theo nhịp tay của hắn. Cuối cùng, cậu vẫn bị Phùng Viễn sờ cho lên đỉnh ngay trên xe.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...