Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 2: H (Chân)

꒰ ⑅ ᐡ ´ ꒳ ' ᐡ ⑅꒱ Title dài quá, nên mình để tóm gọn thôi nhé.

Chương 2: Em Vợ Bị Anh Rể Chở Ra Ngoại Ô, Kẹp Chân Làm Chảy Nước (H Chân)

Sau trận tuyết, trời ngày càng trở lạnh, Quý Nam đi học về không tiện đi bộ nữa. Chị cậu không rảnh đưa đón nên bảo Phùng Viễn lái xe đưa cậu về. Kể từ sau câu nói trong bồn tắm hôm đó, mối quan hệ giữa Quý Nam và anh rể trở nên lạnh nhạt, nói cho cùng cũng là vì giữ kẽ, giữ chút mặt mũi.

Phùng Viễn tuy chiều cậu, nhưng tuổi tác chênh nhau gần mười tuổi, tâm tư của Quý Nam không phải lúc nào hắn cũng đoán được hết. Ngày Tết việc lại nhiều, hắn thực sự chưa rảnh để mà đi dỗ dành cậu.

Hôm nay, tuyết rơi suốt một đêm, ban ngày tuy trời tạnh nhưng đường xá rất khó đi.

Phùng Viễn cuối cùng cũng xong việc, tâm trí lại đặt lên người Quý Nam, tính toán xem làm sao để dỗ cho đứa nhỏ này vui vẻ, thế là hắn đánh xe đến dừng trước cổng trường sớm để đợi Quý Nam tan học.

Đợi mãi không thấy Quý Nam đâu, ngược lại thấy xe nhà họ Triệu lái tới. Nói cũng khéo, Phùng Viễn vừa mới đổi xe mới, đây là lần đầu tiên lăn bánh nên người nhà họ Triệu không nhận ra, hắn lại đỗ xa không tranh chỗ với ai nên nhà họ Triệu thực sự chẳng để ý.

Trong lòng Phùng Viễn thầm nghĩ, cũng may hôm nay hắn đến đón Quý Nam, nếu để em vợ bị thằng cha ăn chơi Triệu Tiên Tri kia bắt đi, chẳng biết sẽ bị giày vò đến mức nào.

Đến giờ tan học, Quý Nam bước ra, đứng trước cổng trường ngó nghiêng một hồi, không thấy xe của anh rể đâu thì đương nhiên là thất vọng. Cậu lủi thủi đi về nhà, nào ngờ lại đụng mặt Triệu Tiên Tri.

"Thật là trùng hợp." Triệu Tiên Tri vác cái mặt dày ra định nắm lấy tay cậu.

Sắc mặt Quý Nam hơi đổi, quay đầu định đổi đường khác mà đi.

"Trời tuyết đường trơn, để anh đưa em về." Triệu Tiên Tri lại sấn sổ tới trước mặt Quý Nam, định đưa tay dìu lấy cánh tay cậu.

"Nhà gần, cần gì phải đưa đón?" Quý Nam cười lạnh hất tay ra, trong lòng thầm oán trách Phùng Viễn ngày nào không đến, lại đúng ngày hôm nay không đến đón cậu, "... Lại còn ở trước cổng trường tôi mà làm loạn, định cố tình gây sự với tôi chắc?"

"Ái chà chà, tổ tông nhỏ của tôi ơi..." Phùng Viễn vừa vặn chạy tới, nhanh tay lẹ mắt ôm lấy cậu vào lòng, khẽ thốt lên một tiếng, "Suốt ngày chỉ giỏi làm tôi hú hồn."

"Anh rể?" Quý Nam thấy Phùng Viễn thì không giấu nổi vẻ vui mừng, ôm lấy cánh tay hắn, khóe miệng khẽ nhếch lên.

"Sao mắt lại đỏ thế này, ai bắt nạt em?"
Phùng Viễn quẹt nhẹ lên mũi Quý Nam, nhướn mày liếc nhìn Triệu Tiên Tri, "Tôi cứ tưởng là ai, hóa ra là đại công tử nhà họ Triệu đấy à?"

Triệu Tiên Tri vừa thấy Phùng Viễn là bủn rủn chân tay, còn chưa kịp trả lời đã tự mình ngã nhào một cú chó ăn cứt.

"Được rồi, biết cậu muốn hiếu kính tôi rồi, không cần phải hành lễ lớn thế đâu." Phùng Viễn cố tình mỉa mai Triệu Tiên Tri, dùng chân đá nhẹ vào vai hắn, "Nói nghe xem nào, hôm nay là đang diễn cái trò gì đây?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...